ĐƯỜNG HỒ CHÍ MINH TRÊN BIỂN – TẬP 59: NHỮNG NGƯỜI CHỜ Ở BỜ
Người ra đi có những nỗi lo của mình.
Nhưng người ở lại cũng có một nỗi lo khác.
Họ chờ.
Chờ một bức thư.
Chờ một tin tức.
Chờ ngày người thân trở về.
Có những gia đình chỉ biết rằng người thân đang làm nhiệm vụ ở một nơi xa.
Họ không biết chính xác ở đâu.
Không biết làm công việc gì.
Càng không biết những chuyến đi ấy nguy hiểm đến mức nào.
Mỗi khi có người trở về, những người ở nhà lại hy vọng.
Nhưng rồi có những người không trở về.
Thời gian trôi qua.
Một tháng.
Một năm.
Rồi nhiều năm.
Không có tin tức.
Gia đình chỉ biết chờ.
Trong chiến tranh, có những sự hy sinh không được báo ngay.
Có những người mãi sau này mới được xác nhận.
Và có những người vẫn còn nằm đâu đó giữa biển.
Những người lính tàu không số khi ra đi có thể chỉ nghĩ đến nhiệm vụ.
Nhưng phía sau họ là những người mẹ.
Những người cha.
Những người vợ.
Những đứa con.
Họ cũng là một phần của cuộc chiến.
Không cầm súng.
Không lên tàu.
Nhưng phải sống với sự chờ đợi.
Vì thế, khi nhắc đến những người lính đã hy sinh trên Đường Hồ Chí Minh trên biển, cũng cần nhớ đến những người đã chờ họ suốt những năm tháng dài.
Bởi có những cuộc chia tay…
chỉ kéo dài vài phút.
Nhưng nỗi chờ đợi có thể kéo dài cả một đời.


