Đường kim nối tiền tuyến
Năm 1967, tôi được điều về Tổ may quân trang của huyện. Xưởng may chỉ là những căn nhà lợp lá cọ dựng dưới chân đồi, bên trong có vài chiếc máy khâu đạp chân, những cuộn vải kaki màu xanh và từng chồng chỉ khâu được cấp phát rất tiết kiệm.
Ngày ấy, mỗi bộ quân phục đều được chúng tôi nâng niu như một món quà gửi đến những người lính nơi chiến trường. Tôi vẫn nhớ lời chị tổ trưởng: "Mỗi đường kim phải thật chắc, bởi đó không chỉ là chiếc áo mà còn là niềm tin của hậu phương."
Ban ngày, chúng tôi cắt vải, may áo, khâu túi, đính cúc. Ban đêm, khi có đơn hàng gấp, cả tổ thắp đèn dầu làm việc đến gần sáng. Tiếng máy khâu đều đều hòa cùng tiếng côn trùng ngoài rừng tạo thành âm thanh quen thuộc của những năm tháng chiến tranh.
Có lần, một đoàn bộ đội ghé qua nhận quân trang trước khi hành quân vào Nam. Một chiến sĩ trẻ cầm chiếc áo vừa may xong, mỉm cười nói: "Các chị may đẹp quá, chúng em sẽ mặc chiếc áo này đến ngày chiến thắng." Câu nói ấy khiến ai cũng nghẹn ngào.
Sau này, khi đất nước hòa bình, tôi vẫn giữ lại chiếc thước gỗ đã theo mình suốt những năm kháng chiến. Mỗi lần cầm lên, tôi nhớ đến từng đường kim, mũi chỉ và những đêm thức trắng vì tiền tuyến.
Tôi không trực tiếp cầm súng, nhưng tôi tin rằng từng bộ quân phục được hoàn thành bằng cả tấm lòng của người thợ may đã góp phần sưởi ấm những người lính trên mọi nẻo đường hành quân, tiếp thêm sức mạnh để họ hoàn thành nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.



