Mẹ Việt Nam Anh hùng

Dương Mạnh Dũng - Chi Đoàn 11B5 - Đoàn trường THPT Sông Công

Người mẹ anh hùng bên dòng sông Nhật Lệ

Thái Nguyên07/07/2026Dương Mạnh Dũng (phường Sông Công)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Trong dòng chảy oai hùng của lịch sử chống giặc ngoại xâm của dân tộc, hình ảnh người phụ nữ Việt Nam luôn hiện lên với sự kiên cường và lòng yêu nước nồng nàn. Giữa muôn vàn những tấm gương sáng ngời ấy, người con của mảnh đất miền Trung nắng gió – Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Suốt – đã trở thành một huyền thoại bất tử, một biểu tượng vĩ đại gắn liền với bến đò Bảo Ninh và dòng sông Nhật Lệ kháng chiến.Mẹ Nguyễn Thị Suốt sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo ven biển thuộc thị xã Đồng Hới, tỉnh Quảng Bình. Tuổi thơ của mẹ là chuỗi ngày dài lam lũ, cơ cực khi phải đi ở đợ, làm thuê suốt mười tám năm ròng rã để kiếm miếng ăn qua ngày. Cuộc sống lênh đênh, gắn chặt với sông nước từ thuở nhỏ không chỉ rèn luyện cho mẹ một đôi tay chèo dẻo dai, mà còn hun đúc trong lòng mẹ một ý chí gan góc, kiên cường và lòng căm thù giặc sâu sắc.Năm 1964, khi đế quốc Mỹ mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, Quảng Bình trở thành tọa độ lửa, chịu đựng hàng vạn tấn bom đạn cày xới mỗi ngày. Sông Nhật Lệ lúc bấy giờ là tuyến đường thủy huyết mạch để vận chuyển bộ đội, lương thực và vũ khí từ hậu phương ra tiền tuyến. Nhận thức được tầm quan trọng của bến sông quê hương, dù đã ở cái tuổi gần sáu mươi – tuổi đáng lẽ được an hưởng tuổi già bên con cháu – mẹ Suốt vẫn chủ động xung phong nhận nhiệm vụ chèo đò chở cán bộ và bộ đội qua sông.Người ta vẫn thường nhớ về mẹ với dáng người nhỏ nhắn, mái tóc bạc phơ bay trong gió bão, nhưng đôi tay giữ mái chèo thì vô cùng vững chãi. Bất kể ngày hay đêm, hễ có lệnh là mẹ lại xuống thuyền lao ra dòng nước. Những trận chiến ác liệt nhất diễn ra vào năm 1965, khi máy bay Mỹ liên tục gầm rú, trút mưa bom bão đạn xuống lòng sông Nhật Lệ nhằm cắt đứt tuyến đường tiếp viện. Nước sông bị sóng bom đánh dựng đứng, khói lửa mù mịt cả một khoảng trời. Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, chiếc đò độc mộc của mẹ Suốt vẫn kiên cường rẽ sóng, hiên ngang tiến về phía trước. Sự dũng cảm phi thường của mẹ đã trở thành nguồn cảm hứng để nhà thơ Tố Hữu viết nên những vần thơ bất hủ:
"Gan chi gan thế, mẹ nờ?
Mẹ rằng: Cứu nước, mình chờ chi ai?"
Lời nói mộc mạc ấy chứa đựng cả một lý tưởng sống cao đẹp của một người mẹ yêu nước thương con. Với mẹ, mỗi chiến sĩ qua sông đều như con đẻ của mình, và việc giúp các anh ra tiền tuyến chính là cách để bảo vệ gia đình, bảo vệ Tổ quốc. Suốt ba năm ròng rã từ 1964 đến 1966, mẹ đã chèo hàng ngàn chuyến đò qua lại, bảo đảm an toàn cho biết bao dòng máu viễn chinh tiến vào miền Nam ruột thịt. Với những cống hiến phi thường đó, năm 1967, mẹ vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lao động.Thế nhưng, chiến tranh nghiệt ngã đã cướp mẹ đi vào một ngày mùa thu năm 1968. Trong một trận oanh tạc bằng bom bi tàn khốc của kẻ thù, mẹ Suốt đã anh dũng hy sinh ngay bên bến đò Bảo Ninh, khi tay vẫn như còn đang giữ chặt mái chèo. Mẹ ngã xuống, nhưng linh hồn và chí khí của mẹ đã hòa cùng dòng nước sông Nhật Lệ, tiếp thêm sức mạnh cho quân và dân ta chiến đấu đến ngày thắng lợi cuối cùng.Ngày nay, chiến tranh đã lùi xa, dòng sông Nhật Lệ đã yên bình trở lại nhưng câu chuyện về Mẹ Suốt vẫn mãi là bài ca yêu nước được lưu truyền qua nhiều thế hệ. Tượng đài của mẹ bằng đồng oai nghiêm đứng bên bờ sông như một lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của cha anh. Mẹ Suốt không chỉ là một nhân chứng lịch sử, mà mẹ đã hóa thành lịch sử, thành tượng đài bất tử trong lòng mỗi người dân Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Dương Mạnh Dũng - Chi Đoàn 11B5 - Đoàn trường THPT Sông Công | Câu chuyện thời hoa lửa