ĐƯỜNG MÁU CHUYỂN THƯƠNG QUA THUNG LŨNG CHẾT
ĐƯỜNG MÁU CHUYỂN THƯƠNG QUA THUNG LŨNG CHẾT
ĐƯỜNG MÁU CHUYỂN THƯƠNG QUA THUNG LŨNG CHẾT
(Ghi theo lời kể của Cựu chiến binh, Bác sĩ quân y Trần Văn Thắng, Nguyên Đội trưởng Đội phẫu thuật lưu động B3, Mặt trận Tây Nguyên)
Trong chiến dịch Pleime năm 1965, thung lũng Ia Drang trở thành một "chảo lửa" thực sự, nơi bộ binh ta và lực lượng kỵ binh không vận Mỹ giao tranh trực diện từng mét đất. Thương binh từ trận địa đổ về trạm phẫu lưu động của chúng tôi đông nghẹt, nằm la liệt dưới những tán lá cây rừng cháy sém. Do bị địch dùng máy bay trực thăng vũ trang bao vây, bắn quét phong tỏa mọi lối ra vào, chúng tôi nhận lệnh phải tổ chức một đội cáng thương bằng sức người, bí mật chuyển ba mươi thương binh nặng vượt qua sườn đồi độc đạo trong đêm để về cứ điểm an toàn.
Tôi đi ở hàng đầu, tay xách túi dụng cụ y tế và chiếc đèn pin bọc nilon đen để giảm ánh sáng. Đi sau tôi là các chiến sĩ y tá và dân công, hai người khiêng một chiếc cáng tre chở thương binh đi lầm lũi trong bóng tối đặc quánh của rừng già. Đường dốc đứng, trơn trượt vì mưa rừng trút xuống, tiếng bom tọa độ dội xuống từ phía xa làm mặt đất rung chuyển liên tục. Khi đoàn cáng thương đi đến giữa thung lũng thì một tốp máy bay oanh tạc AC-130 xuất hiện trên đầu, chúng thả pháo sáng rực trời và nã đạn pháo 20mm xối xả dọc theo lối mòn.
Một quả đạn pháo nổ trúng chiếc cáng đi ngay sau tôi. Cậu chiến sĩ y tá trẻ tên là Bình, quê ở Nghệ An, bị một mảnh đạn phạt trúng vùng bụng, ruột tuôn ra ngoài ướt đẫm vạt áo. Bình không hề kêu lên một tiếng vì sợ làm lộ vị trí đoàn thương binh cho máy bay địch, anh dùng một tay ghì chặt vết thương ở bụng, chân vẫn loạng choạng bước tới, lấy bờ vai gầy cố giữ cho chiếc cáng tre không bị lật nhào, bảo vệ an toàn cho người thương binh đang nằm phía trên.
Tôi lao lại định băng bó cho Bình nhưng anh đẩy tay tôi ra, thều thào qua hơi thở đứt quãng: "Bác sĩ... cứu anh em trước đi... đưa các anh ấy ra khỏi thung lũng... nhanh lên...". Bình ngã xuống ngay trên đống lá mục vấy máu sau khi chiếc cáng được người khác vào thay thế. Đêm đó, đoàn chúng tôi đã đưa được toàn bộ hai mươi chín thương binh còn lại về tuyến sau an toàn tuyệt đối. Người chiến sĩ y tá năm ấy đã ngã xuống ở tuổi mười chín, dòng máu của anh đã hòa vào đất rừng Ia Drang, mãi mãi là tấm gương sáng ngời về lòng tận tụy và tình đồng đội cao cả hơn cả mạng sống của chính mình.


