Dương Minh Châu chàng trí thức tài hoa
Dương Minh Châu (1912–1947), chàng trí thức tài hoa tốt nghiệp thủ khoa Luật, đã từ bỏ vinh hoa để dấn thân cứu nước. Câu chuyện “Thời hoa lửa” của ông là biểu tượng sáng ngời về lòng yêu nước, nơi thanh xuân rực cháy hiến dâng cho độc lập dân tộc.
Đêm tháng 2 năm 1947, giữa đại ngàn chiến khu miền Đông, bên ánh lửa bập bùng của căn cứ Trà Vông (nay là Di tích Căn cứ Dương Minh Châu), một người đàn ông mặc chiếc áo sờn vai đang mải mê phác thảo những kế hoạch kháng chiến. Ông là Dương Minh Châu - Chủ tịch Ủy ban hành chính kháng chiến tỉnh Tây Ninh.
Nhìn tấm bản đồ chiến khu, ánh mắt ông sáng lên niềm tự hào xen lẫn trăn trở. Mới chỉ vài năm trước, ông còn là một Cử nhân Luật xuất sắc, được chính quyền thực dân Pháp tìm mọi cách mua chuộc, dụ dỗ ra làm quan. Thế nhưng, chọn con đường ngược lại với cám dỗ vật chất, ông rũ bỏ chiếc áo thầy kiện để khoác lên mình bộ đồ của người chiến sĩ, mang theo khối óc sắc sảo và trái tim rực lửa nhiệt huyết về với quê hương.
Dưới sự lãnh đạo của ông, vùng căn cứ hiểm trở ngày nào dần trở thành lá chắn thép che chở cho lực lượng cách mạng. Ông không chỉ là một nhà lãnh đạo trí thức sáng suốt mà còn là một chỉ huy vô cùng can đảm, luôn bám sát phong trào, sẻ chia từng củ khoái, ngụm nước với bà con, đồng chí.
Ngày 7 tháng 2 năm 1947, trong một trận càn ác liệt của quân Pháp, vị Chủ tịch kiên trung đã anh dũng hy sinh. Máu của ông đã hòa vào mảnh đất quê hương Tây Ninh, hóa thành dáng hình của đất nước.
Sự ra đi của ông vào thời khắc khốc liệt ấy chính là bông hoa lửa đẹp nhất của một thế hệ không tiếc máu xương. Để tri ân người con ưu tú này, năm 1949, chiến khu Trà Vông được Tỉnh ủy đổi tên thành căn cứ Dương Minh Châu. Tên tuổi của ông ngày nay không chỉ là địa danh căn cứ lịch sử, mà còn hóa thành biểu tượng bất tử về lòng tự tôn và ý chí bất khuất của dân tộc.



