Dương Minh Châu - Người trí thức chọn con đường kháng chiến
Đồng chí Dương Minh Châu (1912–1947), quê làng Ninh Thạnh, nay thuộc thành phố Tây Ninh, tỉnh Tây Ninh, là một trí thức yêu nước, thủ khoa Trường Cao đẳng Luật Đông Dương, từng làm Tham tá luật sư tại Nam Vang (Campuchia). Sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, ông tham gia cách mạng, được bầu làm Đại biểu Quốc hội khóa I và giữ chức Chủ tịch Ủy ban Hành chính Kháng chiến tỉnh Tây Ninh. Trong khi thực hiện nhiệm vụ hòa giải và củng cố khối đại đoàn kết ở Tây Ninh, ông bị thực dân Pháp phục kích và an

Đầu năm 1947.
Chiến sự ở Nam Bộ ngày càng khốc liệt.
Tây Ninh trở thành địa bàn đặc biệt quan trọng, nơi thực dân Pháp tìm mọi cách chia rẽ lực lượng yêu nước để mở rộng vùng chiếm đóng.
Giữa thời điểm ấy, Dương Minh Châu, Chủ tịch Ủy ban Hành chính Kháng chiến tỉnh Tây Ninh, nhận một nhiệm vụ đặc biệt.
Không phải chỉ huy một trận đánh.
Cũng không phải tổ chức một cuộc tiến công.
Mà là đi vận động đoàn kết, tìm tiếng nói chung giữa các lực lượng yêu nước để cùng chống thực dân Pháp.
Có người khuyên ông:
"Đồng chí là lãnh đạo tỉnh, chuyến đi này rất nguy hiểm."
Ông chỉ mỉm cười:
"Nếu mình không đi thì ai sẽ đi? Giữ được đoàn kết cũng là giữ được đất nước."
Đó là suy nghĩ của một người từng là trí thức nổi tiếng.
Ít ai biết rằng trước khi trở thành cán bộ cách mạng, Dương Minh Châu từng là thủ khoa Trường Cao đẳng Luật Đông Dương, rồi làm Tham tá luật sư tại Nam Vang.
Ông hoàn toàn có thể chọn một cuộc sống đủ đầy.
Nhưng sau Cách mạng Tháng Tám, ông từ bỏ tất cả để trở về quê hương, tham gia kháng chiến và gánh vác việc nước.
Sau nhiều ngày làm việc, Dương Minh Châu lên đường trở về căn cứ.
Con đường xuyên rừng hôm ấy khá yên tĩnh.
Ông cùng một số đồng chí tranh thủ kiểm tra lại các cơ sở cách mạng trên đường đi.
Chiều xuống.
Khi vừa về gần khu căn cứ ở Bến Cừ (Tây Ninh), mọi người bất ngờ phát hiện quân Pháp đã bí mật bao vây.
Tiếng súng nổ vang giữa rừng.
Đồng đội đề nghị ông rút ngay theo đường bí mật.
Nhưng Dương Minh Châu vẫn bình tĩnh chỉ huy mọi người phân tán lực lượng, tìm cách đưa tài liệu và cán bộ thoát khỏi vòng vây.
Trong lúc hỗ trợ mọi người rút lui, ông không may bị quân Pháp phát hiện.
Ông chiến đấu đến những giây phút cuối cùng.
Ngày 7 tháng 2 năm 1947, người trí thức yêu nước ấy anh dũng hy sinh khi mới 35 tuổi.
Tin ông hy sinh lan khắp Tây Ninh.
Nhân dân vô cùng thương tiếc.
Đồng đội mất đi một người lãnh đạo gần dân, mẫu mực và giàu lòng nhân ái.
Để ghi nhớ công lao của ông, năm 1949, căn cứ Trà Vong được đổi tên thành Căn cứ Dương Minh Châu.
Đến năm 1951, vùng căn cứ cách mạng lớn của miền Đông Nam Bộ chính thức mang tên Chiến khu Dương Minh Châu.
Tên ông từ đó không chỉ là tên của một con người, mà còn trở thành biểu tượng của ý chí kháng chiến ở Nam Bộ suốt hai cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ.
Năm 1998, Đảng và Nhà nước truy tặng Dương Minh Châu danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, ghi nhận những cống hiến và sự hy sinh to lớn của người trí thức đã dành trọn cuộc đời cho độc lập dân tộc.



