Bài viết

“Đường mòn của cậu bé 15 tuổi”

Năm 1968, giữa những con đường rừng Trường Sơn gập ghềnh, có một cậu bé tên Minh, vừa tròn 15 tuổi nhưng đã là giao liên của đơn vị du kích xã. Minh nhỏ người, nhanh nhẹn và thuộc từng lối đi mòn như thuộc lòng từng khúc sông quê. Mọi người vẫn gọi Minh bằng cái tên vừa thương vừa tự hào: “chim sẻ đưa thư.”

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1968, giữa những con đường rừng Trường Sơn gập ghềnh, có một cậu bé tên Minh, vừa tròn 15 tuổi nhưng đã là giao liên của đơn vị du kích xã. Minh nhỏ người, nhanh nhẹn và thuộc từng lối đi mòn như thuộc lòng từng khúc sông quê. Mọi người vẫn gọi Minh bằng cái tên vừa thương vừa tự hào: “chim sẻ đưa thư.”

Công việc của Minh là mang thư, bản đồ, chỉ thị đi qua các trạm liên lạc. Đường đi toàn dốc cao, suối sâu, lại luôn bị địch rình phục. Nhưng Minh chưa bao giờ chùn bước. Cậu thường nói với đồng đội lớn tuổi hơn:

Các anh đánh giặc bằng súng, còn em đánh bằng đôi chân.

Một buổi chiều âm u, trời sầm sập báo hiệu mưa lớn, chỉ huy giao cho Minh một mệnh lệnh khẩn cấp phải chuyển ngay cho đơn vị phía Bắc. Nếu chậm trễ, cả trung đội đang bố trí phục kích có thể rơi vào ổ phục của địch.

Minh nhét bức điện nhỏ vào ống tre và giấu vào bụng áo. Cậu chạy đi giữa tiếng gió hú, vượt qua đoạn rừng có nhiều bẫy mìn. Đến chân một ngọn đồi thấp, Minh bất ngờ thấy dấu giày lạ – dấu chân giày lính Mỹ. Cậu khựng lại. Con đường phía trước chắc chắn có phục kích.

Minh nhìn quanh. Những thân cây già bị chặt ngang, dấu vết rất mới. Cậu không thể đi đường chính.
Ngẩng lên, Minh thấy khe núi nhỏ bên trái – đường cực khó, dốc đứng như bức tường. Nhưng nếu không đi đường đó, mệnh lệnh sẽ không bao giờ đến được tay đơn vị.

Minh cắn răng bám vào từng rễ cây, từng mảng đá. Mưa bắt đầu trút xuống, đất mềm ra, giày trượt liên tục. Có lúc Minh trượt xuống cả mét, bàn tay rách toạc, máu loang ra rồi bị nước mưa cuốn đi. Nhưng cậu không bỏ cuộc.

Trong đầu Minh chỉ có một câu:
“Nếu mình gục xuống… cả trung đội sẽ gặp nguy hiểm…”

Sau hơn một tiếng vật lộn giữa mưa rừng, Minh vượt qua được bờ dốc, lao xuống theo triền núi và chạy như bay về hướng đơn vị. Đêm đó, khi Minh đến nơi, người chỉ huy gần như bật khóc khi thấy trên tay cậu bé chỉ còn dính lại mảnh áo rách và dấu máu khô.

Bức điện được chuyển đi kịp thời. Nhờ đó, trung đội kịp rút và giữ nguyên lực lượng.

Khi y tá rửa vết thương, Minh mỉm cười dù môi tím tái:

Em chỉ là một giao liên thôi. Nhưng việc của em… em phải làm cho trọn.

Nhiều năm sau, khi hòa bình lập lại, Minh trở thành một thầy giáo làng. Bàn tay đã lành sẹo, nhưng những vết thương năm xưa vẫn ẩn dưới lớp da – nhắc anh nhớ về con đường mưa bão và quyết tâm của cậu bé 15 tuổi đã từng chạy giữa hai bờ sống – chết để giữ gìn từng mạch nối liên lạc của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn