Đường Mòn Hồ Chí Minh - Con Đường Huyền Thoại
Đoàn 559: Những bước chân đầu tiên mở đường Trường Sơn.
Trong màn sương mù dày đặc của dãy Trường Sơn vào một đêm tháng 5 năm 1959, tại một căn lán bí mật giữa rừng già Quảng Bình, Thượng tá Võ Bẩm cùng 500 chiến sĩ đầu tiên của Đoàn 559 lặng lẽ làm lễ xuất quân. Không có tiếng trống hội, không có tiếng loa kèn rầm rộ, họ lên đường trong một sự im lặng tuyệt đối, mang theo sứ mệnh "tuyệt mật" của lịch sử: Mở lối xuyên đại ngàn để nối liền hai miền Nam - Bắc.
Thời gian ấy, con đường Trường Sơn huyền thoại chưa hề có trên bản đồ. Nó chỉ bắt đầu bằng những nhát rựa phát cây, bằng những đôi chân trần đạp lên gai góc và đá tai mèo sắc lẹm. Phương châm sống còn của đoàn quân lúc bấy giờ là: "Đi không dấu, nấu không khói, nói không tiếng".
Hãy tưởng tượng một người chiến sĩ gầy gò, trên vai gùi khối hàng nặng tới 40-50kg – chủ yếu là súng đạn và thuốc men. Họ không đi trên những con đường mòn có sẵn của dân địa phương để tránh bị thám báo phát hiện. Họ chọn những lối đi hiểm trở nhất, leo qua những đỉnh dốc dựng đứng mà mây phủ quanh năm. Khi đi qua những bãi cỏ, người chiến sĩ đi cuối cùng có nhiệm vụ dùng tay vuốt lại từng ngọn cỏ cho thẳng, xóa đi mọi dấu vết của sự sống.
Kẻ thù lớn nhất của họ lúc ấy không phải là súng đạn, mà là cơn đói thắt ruột và những cơn sốt rét rừng ác tính. Có những ngày, cả tiểu đội chỉ còn vài củ mài bẻ đôi, nhưng tuyệt đối không ai chạm vào dù chỉ một hạt gạo trong gùi hàng chi viện. Giữa cơn mê sảng vì sốt cao, có người lính trẻ vẫn ôm chặt hòm đạn, miệng lẩm bẩm: "Phải đưa được hàng vào miền Nam...".
Đêm đến, họ nghỉ chân trong những hang đá lạnh lẽo. Để có chút cơm nóng mà không bị máy bay trinh sát Mỹ phát hiện, họ dùng bếp Hoàng Cầm – loại bếp có hệ thống rãnh thoát khói dài dưới đất để khói tan ra như sương sớm. Trong bóng tối lờ mờ, họ truyền tay nhau những mẩu tin ngắn, kể cho nhau nghe về một Hà Nội bình yên, về mẹ già đang chờ bên khung cửa, rồi lại lặng lẽ khoác gùi lên đường khi bình minh chưa kịp rạng.
Mỗi bước chân của Đoàn 559 ngày ấy như một mũi kim khâu, âm thầm nhưng bền bỉ, khâu lại vết cắt chia cắt đất nước. Từ những lối mòn nhỏ hẹp chỉ vừa một người đi, dưới mồ hôi và xương máu của những "người tạc đường vào mây", nó đã dần vươn mình trở thành một mạng lưới giao thông khổng lồ xuyên qua ba nước Đông Dương.
Đoàn 559 đã bắt đầu từ sự im lặng như thế. Nhưng chính từ sự im lặng ấy, một huyền thoại đã ra đời. Họ không chỉ mở đường, họ đã mở ra một hướng đi cho cả dân tộc, chứng minh rằng: Khi lòng người đã quyết hướng về một phía, thì ngay cả rặng Trường Sơn hùng vĩ cũng phải nghiêng mình mở lối. Mỗi gốc cây, hòn đá trên con đường ấy hôm nay vẫn còn vương vấn hơi ấm của những người lính đầu tiên – những người đã dùng đôi chân mình để tạc nên dáng hình của một Việt Nam thống nhất.



