Dương Phúc Hạ - Chân giả không ngăn được bước chân đi vận động
Bác Hạ hay đi vận động bà con giữ đường làng sạch, không xả rác xuống mương. Người ta thấy bác đi bằng chân giả, lại nể. Có người bảo: “Bác ở nhà nghỉ đi, để thanh niên làm”.
Bác cười: “Thanh niên làm thì tốt, nhưng bác còn đi được thì bác đi. Đi để vui, để gặp người, để thấy quê mình đẹp hơn”. Có lần bác bước qua đoạn đường trơn, trượt nhẹ, tôi giật mình. Bác chống tay đứng lên, phủi bụi, vẫn cười: “Thấy chưa, đời cũng vậy, trơn thì bám!”.
Câu nói đơn sơ mà tụi tôi nhớ mãi: khó thì tìm cách bám vào điều đúng, điều tốt.



