DƯƠNG QUẢNG CHÂU – NGƯỜI CHIẾN SĨ QUÂN BÁO GAN DẠ, MƯU TRÍ
Đồng chí Dương Quảng Châu (bí danh Dương Ngọc Chiến), sinh năm 1929, quê ở xã Quảng Châu, huyện Phù Tiên, tỉnh Hưng Yên.
Sinh năm 1929 trong một gia đình nghèo ở xã Quảng Châu, huyện Phù Tiên, tỉnh Hưng Yên, tuổi thơ của Dương Quảng Châu gắn liền với những ngày tháng cơ cực. Do hoàn cảnh thiếu đói, gia đình ông phải rời quê lên Thái Nguyên làm thuê, từ nhỏ ông đã sớm quen với cuộc sống vất vả, lam lũ. Năm 1948, ông nhập ngũ, bắt đầu cuộc đời chiến đấu trong quân đội. Từ bộ đội địa phương đến bộ đội chủ lực, trong suốt những năm tháng kháng chiến chống thực dân Pháp, ông đã tham gia nhiều chiến dịch lớn, từ Chiến dịch Biên giới đến Chiến dịch Điện Biên Phủ. Với cương vị là một chiến sĩ quân báo, Dương Quảng Châu luôn thể hiện sự gan dạ, mưu trí và linh hoạt, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong những hoàn cảnh hiểm nguy nhất. Năm 1949, ông một mình thâm nhập trinh sát bốt Bồng Lai, Hạ Trì. Bị địch bao vây suốt ba ngày, trong tình trạng nhịn đói, ông vẫn kiên trì bám trụ. Bằng sự nhanh trí, ông giả làm phu để lọt vào bốt, thu thập tin tức rồi tìm cách thoát ra an toàn, mang theo những thông tin quý giá về cho đơn vị. Trong Chiến dịch Biên giới năm 1950, trên đường hành quân, ông phát hiện một nhóm tàn binh địch đang ẩn náu trong rừng. Không bỏ lỡ thời cơ, ông tổ chức bao vây, vừa nổ súng uy hiếp, vừa kêu gọi đầu hàng, bắt sống được bốn tên địch. Năm 1953, nhận nhiệm vụ điều tra bốt Thái Đào (Bắc Giang), Dương Quảng Châu đã chỉ huy một mũi trinh sát luồn lách vượt qua nhiều lớp canh phòng, băng qua sông, xuyên qua hàng rào dày đặc để tiếp cận mục tiêu, nắm chắc tình hình, phục vụ cho kế hoạch tác chiến của đơn vị. Cuối năm 1953, trên đường truy kích địch tại Mường Ngòi, ông dẫn đầu tiểu đội vượt sông, liên tiếp đánh tan một đơn vị địch. Trong một ngày, ông đã chín lần tổ chức tiến công, khi hết đạn còn tận dụng vũ khí của địch để tiếp tục truy lùng những tên còn lẩn trốn. Ở Nậm Bạc, trong một tình huống bất ngờ, khi tiểu đội vừa dừng lại nghỉ, bốn tên địch xuất hiện. Trong khoảnh khắc sinh tử, Dương Quảng Châu nhanh chóng gạt súng đối phương, dùng dao tiêu diệt tên đi đầu, khiến ba tên còn lại hoảng loạn xin hàng. Ngày hôm sau, trong trận đánh tại Nậm Ngà, ông tiếp tục chỉ huy anh em chiến đấu dũng cảm, tiêu diệt phần lớn lực lượng địch, bắt sống hàng chục tên, thu nhiều vũ khí. Đỉnh cao của tinh thần chiến đấu kiên cường được thể hiện trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, tại cứ điểm 206 – vị trí then chốt bảo vệ sân bay Mường Thanh. Khi quân ta đào chiến hào áp sát, địch điên cuồng phản kích bằng hỏa lực mạnh và xe tăng. Trong lúc chiến đấu ác liệt, Dương Quảng Châu bị thương gãy chân do pháo nổ gần. Dù không thể di chuyển, ông vẫn nằm lại tại trận địa, bình tĩnh chỉ huy, động viên đồng đội giữ vững vị trí. Dưới sự kiên cường bám trụ của những người lính như ông, chiến hào vẫn tiếp tục được mở rộng. Đêm 22 tháng 4 năm 1954, quân ta đồng loạt tiến công. Chỉ trong thời gian ngắn, cứ điểm 206 bị tiêu diệt, góp phần quan trọng cắt đứt sân bay Mường Thanh – “huyết mạch” tiếp tế của địch tại Điện Biên Phủ. Với những chiến công xuất sắc, ngày 7 tháng 5 năm 1956, Dương Quảng Châu được Đảng và Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân cùng nhiều phần thưởng cao quý. Câu chuyện về Dương Quảng Châu là hình ảnh tiêu biểu của người chiến sĩ quân báo trong thời kỳ “hoa lửa” – âm thầm, dũng cảm, mưu trí và kiên cường. Từ những bước chân lặng lẽ trong lòng địch đến những trận chiến ác liệt nơi chiến trường, ông đã góp phần viết nên những trang sử hào hùng của dân tộc bằng chính ý chí và lòng quả cảm của mình.


