Đường ra mặt trận
Tôi là Hoàng, chiến sĩ thuộc Đoàn 559. Những năm tháng chống Mỹ cứu nước, dãy Trường Sơn đại ngàn vừa là chỗ dựa, vừa là thử thách lớn nhất đối với tuổi trẻ của tôi và đồng đội trên con đường chi viện cho miền Nam ruột thịt. Hành quân qua Trường Sơn là một cuộc chiến thầm lặng nhưng vô cùng khốc liệt với "nắng bụi, mưa bùn". Chiếc ba lô con cóc trên lưng nặng trĩu, chứa cả nhu yếu phẩm lẫn niềm hy vọng của hậu phương, đè chặt lên bờ vai sờn áo. Chúng tôi đi dưới những tán lá rừng rậm rạp để ngụy trang, quanh năm không thấy ánh mặt trời. Khó khăn nhất là những ngày mưa lũ, đường dốc trơn trượt như đổ mỡ. Có những đoạn dốc cao thẳng đứng mà anh em gọi vui là "dốc mẹ ơi", chúng tôi phải bấm chặt ngón chân xuống bùn đất, người trước kéo người sau, nhích từng bước một trong tiếng bom gầm rú từ xa của máy bay địch. Nỗi ám ảnh lớn nhất nơi rừng sâu không chỉ là bom đạn, mà là muỗi rừng, vắt xanh và những cơn sốt rét ác tính. Nhiều đêm tái tê vì lạnh, tôi cùng đồng đội nằm trên chiếc võng bạt đung đưa giữa hai thân cây, nghe tiếng mưa rừng rả rích mà người run bần bật vì lên cơn sốt. Những lúc ấy, một bát cháo loãng nấu vội với rau tàu bay, một cái nắm tay siết chặt hay ngụm nước ấm chia đôi từ chiếc bình tông của đồng đội chính là liều thuốc thần kỳ nhất giúp tôi gượng dậy. Vượt qua muôn vàn gian khổ, chúng tôi vẫn lạc quan, tiếng hát vẫn cất lên át tiếng bom rơi. Trường Sơn đã rèn luyện cho tôi một ý chí sắt đá, dẫu gian lao nhưng đôi chân chưa bao giờ mỏi, bởi phía trước là miền Nam đang vẫy gọi.


