Bài viết

Đường ra trận mùa này đẹp lắm

Mùa xuân năm ấy, những đoàn quân nối nhau đi dọc dãy Trường Sơn. Con đường đất đỏ quanh co giữa đại ngàn vừa trải qua mùa mưa dài, nay bừng lên sức sống mới. Lá rừng xanh non, suối reo trong vắt, hoa rừng nở rực hai bên lối mòn. Giữa khói lửa chiến tranh, thiên nhiên vẫn đẹp đến lạ lùng.

Hà Tĩnh24/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vì thế, những người lính trẻ thường truyền nhau câu nói: Đường ra trận mùa này đẹp lắm.

Đơn vị của Phong hành quân vào Nam đúng độ tháng ba. Phong mới hai mươi tuổi, quê ở Thái Bình. Trước ngày lên đường, mẹ anh gói cho con ít chè xanh khô và dặn:

– Đi đâu cũng nhớ giữ sức khỏe, rồi ngày thắng trận mà về.

Phong cười, giấu nỗi nhớ nhà vào ba lô, nhập vào đoàn quân dài hun hút tiến về phía trước.

Con đường hành quân xuyên qua những cánh rừng già, khi vượt suối đá, khi men sườn núi mây phủ. Ban ngày, nắng rải xuống tán lá thành từng đốm vàng lung linh. Ban đêm, cả đoàn đi dưới trời sao dày đặc, chỉ nghe tiếng dép cao su chạm đất nhịp đều đều.

Người bạn thân nhất của Phong là Tín, anh lính quê Nghệ An, cao gầy và rất hay hát. Hễ nghỉ chân là Tín cất tiếng:

– Đường ra trận mùa này đẹp lắm…

Cả tiểu đội cười ồ rồi hát theo. Tiếng hát vang giữa rừng, xua tan mệt nhọc.

Nhưng vẻ đẹp của con đường không làm chiến tranh bớt khốc liệt.

Ngày thứ năm hành quân, máy bay địch bất ngờ quần thảo. Tiếng động cơ xé gió lao đến từ xa. Cả đơn vị lập tức tản vào rừng.

– Nằm xuống!

Bom nổ rung chuyển sườn núi. Đất đá và lá khô tung mù mịt. Một gốc cây lớn đổ rầm ngay cạnh đội hình. Khi tiếng nổ dứt, Phong quay sang thấy Tín đang ôm cánh tay rớm máu vì mảnh đá văng trúng.

– Có sao không?

Tín cắn răng cười:

– Trầy chút thôi. Chưa kịp vào Nam sao nghỉ được.

Băng bó xong, cả đoàn lại lên đường như chưa hề có trận bom vừa qua.

Càng vào sâu, đường càng hiểm trở. Có đoạn dốc dựng đứng phải bám rễ cây mà leo. Có khúc suối lũ chảy xiết, nước ngập ngang ngực. Đêm đến, sốt rét rừng làm nhiều người run lập cập.

Phong có lúc mệt rã rời, vai đau buốt vì ba lô nặng. Nhưng mỗi lần ngẩng lên thấy hàng quân phía trước vẫn bước đều, anh lại xiết chặt quai súng đi tiếp.

Một buổi sáng, đoàn quân ra khỏi khu rừng rậm và đứng trước thung lũng rộng ngập nắng. Hoa sim tím nở kín triền đồi. Mây trắng trôi thấp ngang lưng núi.

Tín huýt sáo:

– Đẹp chưa?

Phong đứng lặng vài giây. Giữa chiến tranh mà cảnh vật thanh bình đến thế.

Anh chợt hiểu vì sao bao người sẵn sàng vượt gian khổ trên con đường này. Họ không chỉ đi đánh giặc, mà còn đi giữ lấy những mùa hoa, những dòng suối, những bầu trời bình yên cho quê hương.

Đến điểm tập kết cuối cùng, đơn vị chuẩn bị vào chiến trường. Đêm ấy, mọi người ngồi quanh bếp lửa nhỏ. Không ai nói nhiều. Ai cũng hiểu từ ngày mai sẽ là những trận đánh thực sự.

Tín khe khẽ hát lại câu quen thuộc. Lần này không ai cười ồn ào nữa. Tất cả cùng hát nhỏ theo, giọng trầm và chắc.

Nhiều năm sau hòa bình, Phong trở lại thăm Trường Sơn. Con đường mòn năm xưa giờ nhiều đoạn đã thành quốc lộ, xe cộ qua lại nhộn nhịp. Những cánh rừng từng che chở đoàn quân nay vẫn xanh thẳm.

Ông đứng bên triền đồi sim tím, nghe gió thổi qua rừng cây, như còn vang tiếng hát của tuổi hai mươi.

Đường ra trận mùa này đẹp lắm – không chỉ vì hoa lá, núi rừng hay nắng xuân. Nó đẹp vì trên con đường ấy đã có biết bao bước chân tuổi trẻ đi qua gian khổ với niềm tin tất thắng, để đất nước có ngày hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn