ĐƯỜNG TÀU KHÔNG SỐ - BẾN VŨNG RÔ: HUYỀN THOẠI VỀ NHỮNG CÁNH THÉP XUYÊN TRÙNG KHƠI
ĐƯỜNG TÀU KHÔNG SỐ - BẾN VŨNG RÔ: HUYỀN THOẠI VỀ NHỮNG CÁNH THÉP XUYÊN TRÙNG KHƠI
Giữa những ghềnh đá nhấp nhô và màu xanh ngắt của nước biển Phú Yên, Vũng Rô hiện lên như một bức tranh thiên nhiên tuyệt mỹ, nhưng sâu trong lòng vịnh biển lặng lẽ ấy là ký ức về một thời hoa lửa oanh liệt của đường Hồ Chí Minh trên biển. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi con đường Trường Sơn trên bộ còn muôn vàn trắc trở, Đảng và Bác Hồ đã có một quyết định mang tầm chiến lược là mở con đường vận tải trên biển để chi viện vũ khí cho chiến trường miền Nam. Vũng Rô, với địa thế cực kỳ hiểm yếu, được bao bọc bởi ba mặt núi cao là Đèo Cả, Đá Bia và Hòn Bà, tạo nên một "eo biển xanh" kín đáo, đã được chọn làm một trong những bến bãi quan trọng nhất để tiếp nhận những "con tàu không số" từ miền Bắc vào. Đây là nơi ghi dấu những cuộc đối đầu nghẹt thở giữa trí tuệ, lòng quả cảm của quân dân ta với hệ thống radar và tuần tiễu dày đặc của kẻ thù, biến mỗi chuyến tàu cập bến thành một kỳ tích anh hùng của lịch sử quân sự dân tộc.
Huyền thoại Vũng Rô gắn liền với bốn chuyến tàu không số cập bến an toàn từ cuối năm 1964 đến đầu năm 1965, mang theo hàng trăm tấn vũ khí, đạn dược để tiếp sức cho quân dân các tỉnh Nam Trung Bộ và Tây Nguyên. Những người lính trên tàu không số năm xưa đã sống và chiến đấu với tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", họ phải điều khiển những con tàu thô sơ vượt qua bão tố đại dương và vòng vây kìm kẹp của hạm đội Mỹ. Khi tàu vào vịnh, trong màn đêm mịt mù, quân và dân bến Vũng Rô đã thực hiện những cuộc bốc dỡ thần tốc, huy động hàng trăm dân công, thanh niên xung phong vận chuyển vũ khí lên các hang đá, hầm ngầm bí mật ngay dưới mũi súng kẻ thù. Hình ảnh những con tàu không số lặng lẽ ẩn mình dưới những tán cây rừng ven biển, sự hiệp đồng tác chiến chặt chẽ giữa thủy thủ đoàn và nhân dân Phú Yên đã tạo nên một thế trận lòng dân vững chắc, bảo vệ tuyệt đối bí mật của con đường huyền thoại cho đến khi sự kiện "tàu 235" xảy ra, làm chấn động dư luận quốc tế và phơi bày sự bất lực của bộ máy chiến tranh hiện đại nhất thế giới.
Sự kiện tháng 2 năm 1965 tại bến Vũng Rô đã trở thành một khúc tráng ca bi hùng khi tàu 143 bị địch phát hiện. Để bảo vệ bí mật con đường và không để vũ khí rơi vào tay giặc, quân ta đã buộc phải đánh bộc phá hủy tàu, biến khối thép khổng lồ thành một phần của biển cả. Cuộc chiến đấu bảo vệ bến và vũ khí sau đó diễn ra vô cùng ác liệt; các chiến sĩ hải quân và quân dân địa phương đã dựa vào vách đá, hang sâu để đánh trả quyết liệt quân chi viện của địch, viết nên những trang sử bằng máu về lòng trung kiên và ý chí bất khuất. Máu của các anh hùng liệt sĩ đã hòa vào sóng nước Vũng Rô, để lại cho hậu thế niềm tự hào vô bờ bến về một thế hệ đã lấy mạng sống của mình làm gạch nối giữa hai miền Nam - Bắc. Vũng Rô hôm nay không chỉ còn là ký ức khói lửa, mà đã trở thành một di tích lịch sử quốc gia đặc biệt, nơi những nén nhang thắp lên bên đài tưởng niệm hình con tàu luôn lan tỏa một thông điệp về sự tri ân và khát vọng hòa bình.
Ngày nay, khi đứng bên bờ vịnh Vũng Rô, nhìn những con tàu đánh cá thanh bình ra khơi và con đường cao tốc uốn lượn qua đèo, chúng ta càng thấm thía giá trị của sự hy sinh mà các thế hệ cha anh đã hiến dâng trên bến cảng không tên này. Vũng Rô không chỉ là một tọa độ lịch sử, mà là biểu tượng của tinh thần sáng tạo, mưu trí và lòng dũng cảm vô song của con người Việt Nam trước thử thách của đại dương và giặc ngoại xâm. Đối với mỗi người dân Phú Yên, Vũng Rô là hơi thở, là niềm kiêu hãnh và là lời nhắc nhở không nguôi về trách nhiệm giữ gìn biển đảo quê hương. Huyền thoại về những con tàu không số sẽ còn mãi vang vọng trong tiếng sóng vỗ vào ghềnh đá, nhắc nhở thế hệ hôm nay rằng: mỗi tấc đất, sải biển ta đang đứng đều được tạo nên từ máu xương của những người anh hùng đã hóa thân vào sóng nước để tạc nên dáng đứng Việt Nam tạc vào thế kỷ.


