Đường tàu không số và những "con tàu cảm tử"
Năm 1959, khi cách mạng miền Nam bước vào giai đoạn đồng khởi, nhu cầu về vũ khí, đạn dược trở nên vô cùng cấp thiết. Trong khi đường bộ Trường Sơn chưa thể vận chuyển được khí tài hạng nặng, Bộ Chính trị và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đưa ra một quyết định táo bạo: Mở đường vận chuyển chiến lược trên biển Đông.
Nếu Đường Hồ Chí Minh trên đại ngàn Trường Sơn là huyền thoại của những bàn chân xẻ dọc non sông, thì Đường Hồ Chí Minh trên biển chính là bản hùng ca của lòng quả cảm vô song. Ở đó, những "Con tàu không số" và những thủy thủ cảm tử đã biến biển Đông thành một mặt trận đối đầu nghẹt thở, vận chuyển hàng vạn tấn vũ khí chi viện cho chiến trường miền Nam.
Khởi đầu của một kế hoạch "không tưởng"
Năm 1959, khi cách mạng miền Nam bước vào giai đoạn đồng khởi, nhu cầu về vũ khí, đạn dược trở nên vô cùng cấp thiết. Trong khi đường bộ Trường Sơn chưa thể vận chuyển được khí tài hạng nặng, Bộ Chính trị và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã đưa ra một quyết định táo bạo: Mở đường vận chuyển chiến lược trên biển Đông.
Tháng 10/1961, Đoàn 759 (tiền thân của Lữ đoàn 125) được thành lập với mật danh "Đoàn tàu không số". Gọi là "không số" không phải vì tàu không có số, mà để giữ bí mật, mỗi chuyến đi tàu lại hoán đổi số hiệu, sơn lại màu vỏ, giả dạng thành tàu cá của ngư dân nước ngoài hoặc tàu buôn không có quốc tịch cố định nhằm qua mắt hệ thống tuần tra dày đặc của Mỹ - Ngụy.
Những "Con tàu cảm tử" và chiến thuật cân não
Mỗi con tàu không số ra khơi là một lần các chiến sĩ làm lễ truy điệu sống cho chính mình. Họ bước lên tàu với tinh thần của những cảm tử quân thực thụ.
Vũ khí đặc biệt - Bộc phá: Trên mỗi con tàu luôn bố trí sẵn từ $1 \text{ đến } 2 \text{ tấn}$ thuốc nổ hệ thống dây cháy chậm nối thẳng vào khoang chứa vũ khí. Nhiệm vụ tối thượng là bảo mật con đường. Nếu bị địch phát hiện và bao vây, không thể tháo chạy, thuyền trưởng sẽ phát lệnh kích nổ để hủy tàu. Tàu dứt khoát không để rơi vào tay giặc, và các chiến sĩ sẽ hòa mình vào lòng biển sâu để giữ vững bí mật cho những chuyến hàng sau.
Hải trình không dấu vết: Để tránh radar của địch, những con tàu gỗ, tàu sắt thô sơ phải chọn những hải trình "không tưởng". Họ không đi theo các tuyến hàng hải thông thường mà đi ra vùng biển quốc tế, vòng qua Philippines, Malaysia rồi mới đột ngột bẻ lái, lợi dụng những đêm tối trời, giông bão lớn để áp sát vào các bến bờ miền Nam như Vũng Rô (Phú Yên), Lộc An (Bà Rịa), Cà Mau...
Giữa sóng to gió lớn của biển khơi và mạng lưới bao vây ngặt nghèo của tàu chiến, máy bay địch, mỗi hải trình là một cuộc đấu trí cân não nghẹt thở. Có những chuyến đi, tàu phải lênh đênh hàng tuần liền trên biển, thủy thủ phải cải trang thành ngư dân, cắn răng chịu đựng cái đói, cái khát và những cơn sóng dữ để chờ thời cơ áp bờ.



