Thân nhân liệt sĩ, người có công

Dương Thị Nguyệt

Ninh Bình09/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN “MỘT THỜI HOA LỬA” CỦA MẸ LIỆT SĨ DƯƠNG THỊ NGUYỆT

Tại ấp Hiệp Thạnh, xã Hiệp Mỹ, cái tên Mẹ Dương Thị Nguyệt đã trở nên thân quen với bao thế hệ đoàn viên, thanh niên trong những buổi sinh hoạt truyền thống “Về nguồn”. Ở tuổi ngoài tám mươi, giọng kể của Mẹ vẫn trầm ấm, ánh mắt hiền từ nhưng chứa đựng biết bao ký ức hào hùng xen lẫn nỗi đau mất mát của một thời hoa lửa.Nhắc đến người con trai duy nhất của mình – liệt sĩ Mai Văn Bỉnh, Mẹ Nguyệt không giấu được niềm tự hào xen lẫn xúc động. Anh Bỉnh sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi vừa tròn mười tám tuổi, anh đã tình nguyện lên đường tham gia lực lượng vũ trang địa phương, rồi trở thành một chiến sĩ giải phóng quân kiên cường.Mẹ kể, ngày tiễn con ra trận, chỉ có mấy dòng dặn dò ngắn gọn: “Con đi đánh giặc, nhớ giữ mình, giữ vững niềm tin, giải phóng quê hương rồi con về với Mẹ.” Nhưng rồi lời hứa ấy không bao giờ thành hiện thực. Trong một trận đánh ác liệt ở vùng ven sông Hậu, anh Mai Văn Bỉnh anh dũng hy sinh, khi tuổi đời còn rất trẻ.Những năm tháng sau hòa bình, Mẹ Dương Thị Nguyệt vẫn sống giản dị, thủy chung với cách mạng. Mẹ luôn nói với con cháu: “Má không buồn đâu, má chỉ mong tụi con nhớ rằng độc lập này, hòa bình này có được là nhờ máu xương của biết bao người.” Chính từ lời nhắn nhủ mộc mạc ấy, bao thế hệ trẻ ở Hiệp Mỹ đã thêm thấm thía và tự hào về truyền thống cách mạng của quê hương.Ngày nay, mỗi khi đoàn viên, thanh niên đến thăm và nghe Mẹ kể chuyện, ai nấy đều xúc động. Câu chuyện về liệt sĩ Mai Văn Bỉnh không chỉ là ký ức của riêng Mẹ Nguyệt mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm, và đức hy sinh cao cả của thế hệ cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn