DƯƠNG THỊ XUÂN QUÝ – NGƯỜI MẸ GỬI LẠI CON THƠ CHO TỔ QUỐC
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có rất nhiều thanh niên đã tạm gác lại những ước mơ riêng để lên đường vì Tổ quốc. Nhưng có một người phụ nữ đã đưa ra quyết định đặc biệt khó khăn: gửi lại đứa con nhỏ mới hơn một tuổi để vào chiến trường. Đó là nhà văn Dương Thị Xuân Quý.
Chị sinh năm 1941 tại Hà Nội. Là một người yêu văn học, chị sớm trở thành phóng viên và nhà văn trẻ đầy triển vọng.
Năm 1966, khi cuộc chiến ở miền Nam ngày càng ác liệt, chị tình nguyện vào chiến trường Khu 5 (gồm Quảng Nam, Quảng Ngãi và các tỉnh miền Trung).
Lúc ấy, con gái của chị mới hơn một tuổi.
Trước ngày lên đường, nhiều người khuyên chị ở lại vì con còn quá nhỏ. Nhưng chị tin rằng nếu ai cũng chọn sự bình yên cho riêng mình thì đất nước sẽ không có ngày hòa bình.
Với trái tim của một người mẹ và trách nhiệm của một người công dân, chị gửi con lại cho gia đình chăm sóc rồi lên đường vào chiến trường.
Cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ.
Ban ngày chị theo bộ đội băng rừng, vượt suối để ghi chép thực tế. Ban đêm chị viết bài dưới ánh đèn dầu giữa núi rừng.
Những trang viết của chị kể về cuộc sống chiến đấu của quân và dân miền Nam, về lòng dũng cảm và niềm tin vào ngày chiến thắng.
Dù luôn nhớ con da diết, chị vẫn kiên trì bám trụ nơi chiến trường.
Trong nhật ký, chị từng viết về nỗi nhớ con gái nhỏ, mong một ngày đất nước hòa bình để được trở về ôm con vào lòng.
Nhưng điều đó đã không kịp xảy ra.
Ngày 8 tháng 3 năm 1969, trên đường công tác tại Quảng Nam, Dương Thị Xuân Quý đã anh dũng hy sinh khi mới 28 tuổi.
Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại phía sau những trang bản thảo chưa hoàn thành và nỗi nhớ con khôn nguôi.
Sau chiến tranh, những tác phẩm và nhật ký của chị được xuất bản, giúp nhiều người hiểu hơn về sự hy sinh thầm lặng của những văn nghệ sĩ trong kháng chiến.



