DƯƠNG THỊ XUÂN QUÝ – NGƯỜI MẸ GỬI TUỔI XUÂN CHO TỔ QUỐC
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, có rất nhiều thanh niên đã tạm gác lại những ước mơ riêng để lên đường vì Tổ quốc. Trong số đó có nữ nhà văn Dương Thị Xuân Quý.
Chị sinh năm 1941 tại Hà Nội. Từ nhỏ, chị rất yêu văn học và có năng khiếu viết văn. Sau khi trưởng thành, chị trở thành phóng viên và nhà văn trẻ đầy triển vọng.
Năm 1966, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang diễn ra ác liệt, Dương Thị Xuân Quý đã đưa ra một quyết định vô cùng khó khăn. Chị tình nguyện vào chiến trường miền Trung để viết về cuộc chiến đấu của quân và dân ta.
Điều đặc biệt là lúc ấy chị có một cô con gái nhỏ mới hơn một tuổi. Ai cũng hiểu rằng vào chiến trường nghĩa là phải đối mặt với bom đạn và có thể không bao giờ trở về.
Trước ngày lên đường, chị ôm con vào lòng thật lâu. Chị biết mình có thể phải xa con rất nhiều năm. Nhưng chị tin rằng có những việc cần phải làm vì đất nước.
Tại chiến trường Quảng Nam, chị sống cùng bộ đội và nhân dân địa phương. Ban ngày chị đi thực tế, ghi chép cuộc sống chiến đấu của các chiến sĩ. Ban đêm, dưới ánh đèn dầu giữa rừng sâu, chị viết bài và sáng tác văn học.
Cuộc sống vô cùng gian khổ. Thiếu thốn lương thực, thuốc men, thường xuyên phải di chuyển tránh bom đạn. Nhưng chị chưa bao giờ than phiền.
Trong những lá thư gửi về gia đình, chị luôn nhắc đến con gái với tình yêu thương vô hạn. Chị mong một ngày đất nước hòa bình sẽ được trở về ôm con vào lòng.
Thế nhưng điều đó đã không thành hiện thực.
Ngày 8 tháng 3 năm 1969, trong một chuyến công tác tại Quảng Nam, Dương Thị Xuân Quý đã anh dũng hy sinh khi mới 28 tuổi.
Sau này, khi đọc lại những trang nhật ký và những bức thư của chị, nhiều người đã xúc động. Họ thấy trong đó hình ảnh của một người mẹ rất yêu con, một nhà văn yêu nghề và một người phụ nữ sẵn sàng hy sinh hạnh phúc riêng vì Tổ quốc.
Dương Thị Xuân Quý không phải là người cầm súng ngoài mặt trận. Nhưng bằng ngòi bút, lòng dũng cảm và sự hy sinh của mình, chị đã góp phần vào cuộc đấu tranh giành độc lập cho dân tộc.
Câu chuyện của chị nhắc chúng ta rằng tình yêu nước đôi khi được thể hiện bằng những sự lựa chọn rất âm thầm nhưng vô cùng cao đẹp.



