Dương Thị Xuân Quý – Người mẹ mang theo cây bút vào chiến trường
Tác giả : Nguyễn Ngọc Diệp

Dương Thị Xuân Quý bước vào chiến tranh không phải với một khẩu súng. Chị mang theo cây bút của một nhà văn. Nhưng khi đất nước bước vào những năm tháng khốc liệt, chị không muốn chỉ đứng ở xa để kể lại chiến tranh qua câu chuyện của người khác.
Dương Thị Xuân Quý sinh năm 1941 tại Hà Nội. Chị là nhà văn, phóng viên và đã có gia đình, một cô con gái nhỏ. Năm 1968, chị quyết định vào chiến trường Quảng Nam để trực tiếp sống và viết giữa những con người đang chịu đựng chiến tranh.
Ở chiến trường, chị tiếp xúc với những người dân, những chiến sĩ và những vùng quê bị bom đạn tàn phá. Những điều chị chứng kiến không còn là câu chuyện được nghe kể. Đó là những con người thật, những mất mát thật và những ngày sống trong điều kiện thiếu thốn, nguy hiểm.
Ngày 8/3/1969, Dương Thị Xuân Quý hy sinh tại Quảng Nam. Chị ra đi khi mới 28 tuổi, để lại phía sau gia đình, con gái nhỏ và những trang viết còn dang dở.
Có lẽ câu chuyện của Dương Thị Xuân Quý khiến người ta day dứt bởi chị không chỉ là một nhà văn. Chị còn là một người mẹ. Chị có một mái nhà để trở về, một đứa con để thương và một cuộc đời riêng đang chờ phía trước. Nhưng chị vẫn chọn đi đến nơi mình tin rằng cần có mặt.
Những trang viết còn lại của chị vì thế mang một ý nghĩa đặc biệt. Chúng không chỉ kể về chiến tranh; chúng là dấu vết của một người đã trực tiếp bước vào chiến tranh bằng cả cuộc đời mình.



