DƯƠNG THỊ XUÂN QUÝ – NGƯỜI NHÀ VĂN GIỮA BOM ĐẠN TRƯỜNG SƠN
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, không chỉ có những người chiến sĩ cầm súng, mà còn có những người cầm bút ra trận. Một trong những người như vậy là Dương Thị Xuân Quý – nữ nhà văn đã sống và viết ngay giữa chiến trường ác liệt.
Chị sinh năm 1941 tại Hà Nội, trong một gia đình trí thức. Từ nhỏ, chị đã có niềm đam mê văn chương và sớm trở thành phóng viên, nhà văn trẻ. Khi đất nước bước vào thời kỳ kháng chiến chống Mỹ, chị tình nguyện vào miền Nam để sống và viết về chiến trường.
Chị không chọn ở hậu phương an toàn, mà quyết định vào tận Trường Sơn – nơi bom đạn diễn ra ác liệt nhất – để ghi lại cuộc sống và chiến đấu của bộ đội, thanh niên xung phong và đồng bào.
Ở Trường Sơn, chị sống cùng các chiến sĩ, cùng ăn, cùng đi, cùng vượt qua những cung đường đầy bom đạn. Ban ngày chị có thể là một nhà báo ghi chép, ban đêm lại là một người lính thực thụ đối mặt với nguy hiểm.
Chị viết về những con người bình dị nhưng anh hùng: những cô thanh niên xung phong san đường, những người lính mở đường, những người giao liên lặng lẽ trong rừng sâu. Những trang viết của chị mang hơi thở thật của chiến trường, rất sống động và giàu cảm xúc.
Nhưng chiến tranh vô cùng khốc liệt. Trong một chuyến công tác ở Quảng Nam năm 1969, khi đang cùng đơn vị hoạt động, chị đã hy sinh trong một trận càn của địch.
Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng những trang viết của chị vẫn còn lại như một chứng nhân lịch sử quý giá về chiến trường Trường Sơn.
Sau này, Dương Thị Xuân Quý được công nhận là liệt sĩ và nhà văn tiêu biểu của văn học chiến tranh Việt Nam.


