Khác

Dương Thị Xuân Quý – Nhà văn, người chiến sĩ

Dương Thị Xuân Quý – Nhà văn, người chiến sĩ

Hưng Yên26/08/2026xã Đèo Gia (Đoàn xã Đèo Gia)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh, có những người cầm súng ra trận, cũng có những người mang theo cây bút để ghi lại cuộc chiến của dân tộc. Nhưng với Dương Thị Xuân Quý, cây bút và lý tưởng chiến đấu hòa làm một. Chị là nhà văn, nhà báo và cũng là một người chiến sĩ đã hiến dâng tuổi trẻ cho quê hương, đất nước.

Dương Thị Xuân Quý sinh năm 1941 tại Hà Nội trong một gia đình có truyền thống văn chương. Từ khi còn trẻ, chị đã có tình yêu đặc biệt với văn học và mong muốn dùng ngòi bút để phản ánh cuộc sống của nhân dân.

Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, thay vì ở lại hậu phương, chị tình nguyện vào chiến trường miền Nam. Năm 1968, Dương Thị Xuân Quý vượt Trường Sơn vào Quảng Nam, nơi chiến tranh đang diễn ra vô cùng khốc liệt.

Ở chiến trường, chị không chỉ viết. Chị sống cùng nhân dân, đi đến những vùng căn cứ, ghi lại cuộc sống, chiến đấu và những mất mát của đồng bào. Những trang viết của chị mang theo hơi thở của cuộc sống chiến trường và tình yêu sâu sắc đối với con người.

Chị hiểu rằng muốn viết chân thực về chiến tranh thì phải sống giữa chiến tranh, cùng chịu gian khổ với nhân dân và những người chiến đấu.

Nhưng phía sau người nữ nhà văn – chiến sĩ ấy vẫn là một người mẹ trẻ. Chị có một cô con gái nhỏ ở hậu phương. Nỗi nhớ con luôn hiện diện trong những ngày chiến đấu, nhưng chị vẫn lựa chọn đi vào nơi gian khổ nhất.

Đó là sự lựa chọn đầy đau đớn nhưng cũng đầy trách nhiệm của một người phụ nữ trước vận mệnh đất nước.

Ngày 8 tháng 3 năm 1969, trong một chuyến công tác tại vùng đất Quảng Nam, Dương Thị Xuân Quý hy sinh khi mới 28 tuổi.

Chị ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, khi những trang viết vẫn còn dang dở, khi đứa con gái nhỏ vẫn đang chờ mẹ trở về.

Nhưng những gì chị để lại không chỉ là những tác phẩm văn học. Đó còn là hình ảnh một người phụ nữ đã đem tuổi trẻ, tình yêu, tài năng và cả sự sống của mình đặt vào cuộc đấu tranh giành độc lập cho dân tộc.

Dương Thị Xuân Quý là một minh chứng rằng trong chiến tranh, ngòi bút cũng có thể trở thành một thứ vũ khí. Những trang viết của chị giúp lưu giữ sự thật về một thời đại, về những con người đã sống và hy sinh giữa bom đạn.

Hai mươi tám tuổi – một tuổi đời quá ngắn cho một cuộc đời.

Nhưng với Dương Thị Xuân Quý, những năm tháng ngắn ngủi ấy đã đủ để chị để lại một dấu ấn không thể phai mờ.

Chị đi vào chiến trường với cây bút trong tay, và trở về với lịch sử bằng chính sự hy sinh của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn