Bài viết

DƯƠNG THỊ XUÂN QUÝ – NHÀ VĂN, NHÀ BÁO TRÊN TUYẾN LỬA

Dương Thị Xuân Quý là nữ nhà văn, nhà báo hy sinh tại chiến trường Quảng Nam. Câu chuyện có thể đặt trong mạch “những người phụ nữ cầm bút thời hoa lửa”, không phải nhân vật quê Hà Tĩnh.

Hưng Yên26/08/2026Xã Lộc Hà (Xã Lộc Hà)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
DƯƠNG THỊ XUÂN QUÝ – NHÀ VĂN, NHÀ BÁO TRÊN TUYẾN LỬA

Trong chiến tranh, có những người không trực tiếp cầm súng nhưng vẫn lựa chọn bước vào những nơi nguy hiểm nhất. Họ mang theo không phải vũ khí, mà là cây bút và một trách nhiệm khác: ghi lại sự thật của chiến tranh.

Dương Thị Xuân Quý là một trong những người như thế.

Là một nhà văn, nhà báo, chị đã rời miền Bắc, vượt qua những chặng đường đầy gian khó để vào chiến trường miền Nam. Đó không phải là một chuyến đi tìm cảm hứng sáng tác, mà là một hành trình đến nơi chiến tranh đang diễn ra khốc liệt nhất, để sống cùng nhân dân, cùng những người lính và ghi lại những gì mình chứng kiến.

Ở chiến trường, mỗi trang viết của chị đều được đánh đổi bằng những trải nghiệm thực tế.

Chị chứng kiến những ngôi làng bị bom đạn tàn phá.
Chứng kiến những người dân phải rời bỏ nhà cửa.
Chứng kiến những người lính ngày đêm chiến đấu và đối mặt với sự sống, cái chết.
Và hơn hết, chị chứng kiến những con người bình thường đang cố gắng sống, chiến đấu và giữ lấy quê hương giữa một thời kỳ khốc liệt.

Vì vậy, những bài viết của Dương Thị Xuân Quý không chỉ đơn thuần là những dòng chữ. Đó là những ghi chép được viết từ chính lòng chiến tranh, mang theo hơi thở của những vùng đất chị từng đi qua và số phận của những con người chị từng gặp.

Người cầm bút trong chiến tranh cũng phải đối diện với hiểm nguy như bất kỳ người nào khác. Mỗi chuyến đi có thể là một lần bước vào vùng bom đạn. Mỗi trang viết có thể được hoàn thành trong những điều kiện thiếu thốn, giữa tiếng súng và những cuộc hành quân.

Nhưng chị vẫn viết.

Bởi chị hiểu rằng chiến tranh rồi sẽ đi qua, nhưng nếu không có những người ghi lại, rất nhiều câu chuyện của một thời đại có thể bị lãng quên.

Ngày 8 tháng 3 năm 1969, Dương Thị Xuân Quý hy sinh tại Quảng Nam khi tuổi đời còn rất trẻ. Cuộc đời của một nữ nhà văn đang trên hành trình sáng tạo đã dừng lại giữa chiến trường.

Sự hy sinh ấy để lại một khoảng trống lớn, không chỉ đối với gia đình và những người yêu mến chị, mà còn đối với nền văn học viết về chiến tranh.

Nhưng những gì chị để lại không dừng lại ở những trang bản thảo.

Đó còn là hình ảnh của một người trí thức đã lựa chọn đến gần với thực tế, lựa chọn sống giữa nhân dân và chia sẻ với họ những năm tháng gian khổ nhất. Chị không đứng ngoài để kể về chiến tranh. Chị bước vào chiến tranh để chứng kiến, để cảm nhận và để viết.

Vì thế, câu chuyện về Dương Thị Xuân Quý nhắc chúng ta rằng, người cầm bút cũng có thể trở thành một người lính trên mặt trận của ký ức.

Nếu người lính dùng vũ khí để bảo vệ đất nước, thì người viết dùng ngòi bút để lưu giữ những gì chiến tranh đã trải qua: những mất mát, những hy sinh, những con người bình dị và cả khát vọng về một ngày hòa bình.

Dương Thị Xuân Quý đã không trở về từ chiến trường. Nhưng những trang viết và cuộc đời của chị vẫn ở lại, như một chứng nhân cho một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm, lý tưởng và niềm tin.

Và chính từ những người như chị, chúng ta hiểu rằng lịch sử không chỉ được lưu giữ bằng những trận đánh hay những con số. Lịch sử còn được lưu giữ bằng những câu chuyện của con người – những câu chuyện được viết bằng cả cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn