Đường thư không tên
Cô giao liên tên Thảo mỗi ngày đều đi qua một con đường rừng không ai đặt tên. Cô thuộc từng gốc cây, từng khúc quanh để chuyển thư và tài liệu. Một lần trời mưa lớn, đường bị xóa dấu, Thảo vẫn lần theo trí nhớ để hoàn thành nhiệm vụ. Khi trở về, cô chỉ nói: “Đường không quan trọng, quan trọng là thư phải đến nơi.” Sau này, đồng đội gọi con đường ấy là “đường thư của Thảo”.


