Cựu chiến binh

ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN ĐỔ LỬA

Bắc Ninh16/06/2026DOÃN HOÀNG NAM3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa khô năm ấy, dãy Trường Sơn như chìm trong khói lửa chiến tranh. Những cánh rừng đại ngàn xanh thẳm ngày đêm rung chuyển bởi tiếng máy bay gầm rú, tiếng bom nổ dội vào vách núi. Nhưng giữa nơi tưởng như chỉ có sự hủy diệt ấy, những đoàn quân vận tải của ta vẫn lặng lẽ nối nhau tiến bước, mang theo lương thực, đạn dược, thuốc men và niềm tin chiến thắng đến các chiến trường miền Nam. Trong đội hình của đơn vị vận tải có chàng thanh niên tên Lâm, vừa tròn hai mươi tuổi. Rời quê hương vùng trung du Bắc Bộ, anh tình nguyện vào bộ đội với mong muốn góp sức mình cho ngày đất nước thống nhất. Sau khóa huấn luyện ngắn, Lâm được điều vào tuyến đường Trường Sơn - con đường huyền thoại gắn liền với bao hy sinh của biết bao thế hệ. Đêm đầu tiên đặt chân tới Trường Sơn, Lâm không sao ngủ được. Dưới ánh đèn dầu leo lét, anh nghe các anh lớn kể chuyện hành quân vượt núi, chuyện những chuyến xe bị máy bay địch đánh phá, chuyện những đồng đội mãi mãi nằm lại bên những cung đường. Người tiểu đội trưởng tên Bình vỗ vai anh: Sợ không, cậu em? Lâm khẽ lắc đầu: Em chỉ lo mình chưa làm được việc. Bình mỉm cười: Ở đây không ai là người ngoài cuộc. Mỗi bao gạo mình mang, mỗi thùng đạn mình chuyển đến đều góp phần đánh thắng quân thù. Những ngày sau đó, Lâm mới thực sự hiểu thế nào là gian khổ. Ban ngày, đơn vị trú quân dưới tán rừng để tránh máy bay trinh sát. Đêm xuống, từng đoàn người bắt đầu hành quân. Trên vai họ là những kiện hàng nặng trĩu. Người gùi gạo, người mang thuốc men, người vác đạn pháo. Con đường xuyên rừng lầy lội, dốc cao dựng đứng, có đoạn phải bám vào rễ cây mới vượt qua được. Mưa rừng Trường Sơn đến bất chợt. Chỉ trong chốc lát, cả cánh rừng trắng xóa trong màn nước. Đất đỏ quánh lại bám đầy dép cao su. Có những chiến sĩ ngã dúi dụi rồi lại đứng lên, tiếp tục bước đi. Không ai than phiền, bởi tất cả đều hiểu rằng phía trước, các đơn vị chiến đấu đang mong chờ từng hạt gạo, từng viên thuốc. Một đêm, khi đoàn vận tải đang vượt qua một trọng điểm, tiếng còi báo động vang lên dồn dập. Máy bay! Tất cả xuống hầm! Tiếng tiểu đội trưởng Bình vừa dứt thì những loạt bom đã trút xuống. Đất đá tung lên mù mịt. Cây rừng đổ rạp. Lâm ép sát người xuống giao thông hào, tim đập dữ dội. Sau nhiều đợt oanh tạc, tiếng động cơ mới xa dần. Đơn vị nhanh chóng kiểm tra lực lượng. May mắn không có ai hy sinh, nhưng một đoạn đường phía trước bị cày nát. Bình dõng dạc: Đường hỏng thì sửa. Hàng phải đến đúng nơi, đúng lúc! Ngay trong đêm, dưới ánh đèn pin được che kín, các chiến sĩ dùng cuốc, xẻng san lấp hố bom. Những thân cây lớn được kéo đến làm cầu tạm. Người xúc đất, người chuyển đá. Chỉ vài giờ sau, tuyến đường lại được thông suốt. Lâm vừa làm vừa nghĩ đến những người lính ngoài mặt trận. Có lẽ giờ này họ cũng đang chiến đấu quyết liệt. Ý nghĩ ấy giúp anh quên đi mệt nhọc. Một lần khác, đơn vị nhận nhiệm vụ chuyển gấp thuốc men tới một bệnh xá dã chiến. Nhiều thương binh đang chờ cứu chữa. Quãng đường phải đi qua một khu vực thường xuyên bị địch phục kích bằng pháo kích. Đêm ấy, trời tối đen như mực. Đoàn người lặng lẽ tiến bước. Tiếng côn trùng rả rích hòa cùng tiếng suối chảy. Bất chợt, những tiếng nổ chát chúa vang lên phía trước. Pháo địch! Mọi người lập tức tản ra tìm nơi ẩn nấp. Khi loạt pháo kết thúc, Bình hỏi: Có ai bị thương không? Một chiến sĩ lên tiếng: Đồng chí Hậu bị mảnh pháo vào chân! Không chần chừ, Hậu được băng bó sơ cứu. Anh nghiến răng nói: Đừng vì tôi mà chậm nhiệm vụ. Thuốc phải đến bệnh xá. Cuối cùng, Hậu được cáng đi cùng đoàn. Rạng sáng hôm sau, những thùng thuốc quý giá đã được bàn giao đầy đủ. Các y sĩ xúc động bắt tay từng người. Các đồng chí đến kịp rồi. Thương binh đang cần những loại thuốc này. Nghe vậy, ai nấy đều thấy những ngày băng rừng vượt suối của mình trở nên ý nghĩa hơn bao giờ hết. Cuộc sống trên tuyến đường Trường Sơn không chỉ có bom đạn. Giữa những tháng ngày gian khó, tình đồng đội luôn tỏa sáng. Những bữa cơm vội với nắm cơm độn sắn chia đôi. Những bi đông nước chuyền tay nhau giữa chặng đường nắng gắt. Những đêm nghỉ chân bên bếp Hoàng Cầm, mọi người cùng hát những bài ca cách mạng để quên đi nỗi nhớ nhà. Lâm nhớ nhất hình ảnh chị Lan, nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông. Dáng người nhỏ bé nhưng luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất. Sau mỗi trận bom, chị cùng đồng đội lao ra cắm tiêu, hướng dẫn xe qua trọng điểm. Có lần Lâm hỏi: Chị không sợ à? Lan cười: Ai mà chẳng sợ. Nhưng nếu mình chùn bước thì xe không qua được. Miền Nam còn đang chờ. Câu nói giản dị ấy khiến Lâm nhớ mãi. Thời gian trôi qua, chàng thanh niên ngày nào đã trở nên rắn rỏi. Đôi vai chai sần vì những chuyến gùi hàng. Bàn chân đầy vết sẹo do những lần hành quân xuyên rừng. Nhưng trong ánh mắt anh vẫn cháy lên niềm tin tất thắng. Mùa xuân năm sau, những tin chiến thắng từ các chiến trường liên tiếp báo về. Ai nấy đều hân hoan. Mọi người hiểu rằng trong những thắng lợi ấy có sự đóng góp thầm lặng của biết bao người trên tuyến đường Trường Sơn. Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, Lâm đứng lặng nhìn con đường năm xưa. Nơi đây đã thấm biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của đồng đội. Những cung đường từng bị bom cày xới giờ phủ đầy màu xanh cây lá. Anh nhớ đến tiểu đội trưởng Bình tận tụy, nhớ chị Lan gan dạ, nhớ những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại giữa đại ngàn. Chính họ đã làm nên huyền thoại về một con đường không thể bị khuất phục. Đường Trường Sơn năm ấy thực sự là con đường của ý chí Việt Nam. Dù bom rơi, đạn nổ, những đoàn quân vận tải vẫn ngày đêm vượt núi băng rừng, mang sức mạnh của hậu phương đến tiền tuyến. Mỗi bước chân trên con đường đỏ lửa là một lời khẳng định rằng không thế lực nào có thể ngăn cản khát vọng độc lập, tự do của dân tộc. Hôm nay, chiến tranh đã lùi xa. Những thế hệ sinh ra trong hòa bình khó có thể hình dung hết những gian khổ của những năm tháng ấy. Nhưng câu chuyện về những người lính Trường Sơn vẫn luôn được nhắc lại như một biểu tượng của lòng yêu nước, của tinh thần dũng cảm và sự hy sinh cao cả. Giữa đại ngàn Trường Sơn, tiếng bom đã im từ lâu. Thay vào đó là tiếng xe cộ ngược xuôi trên những con đường mới. Song trong ký ức của dân tộc, hình ảnh những đoàn quân lặng lẽ hành quân trong đêm, gùi trên vai những bao hàng tiếp sức cho tiền tuyến, sẽ mãi mãi không phai mờ. Bởi chính từ những con đường đỏ lửa ấy, từ những con người bình dị ấy, đất nước đã đi đến ngày toàn thắng. Và huyền thoại Trường Sơn sẽ còn được kể mãi cho các thế hệ mai sau như một bản anh hùng ca bất diệt của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn