Bài viết

Đường Trường Sơn – Những bước chân không mỏi

Câu chuyện tái hiện một phần hiện thực khốc liệt nhưng đầy hào hùng trên tuyến đường Trường Sơn – đường Hồ Chí Minh trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Đây không chỉ là con đường vận tải chiến lược nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam, mà còn là nơi hội tụ của ý chí, lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng của hàng vạn con người. Nhân chứng lịch sử trong câu chuyện là bác Hồ Văn Lợi – một chiến sĩ giao liên từng nhiều năm bám trụ Trường Sơn, cùng lời kể của các lái xe, thanh niên

Thái Nguyên10/04/2026Liên đội Trường THCS Đỗ Cận (Liên đội Trường THCS Đỗ Cận)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1969.

Dãy Trường Sơn chìm trong mưa.

Mưa rừng không ào ạt rồi dứt, mà rả rích, dai dẳng, như muốn ngấm vào từng thớ đất, từng bước chân người lính. Con đường đất đỏ trở nên lầy lội, trơn trượt. Những vệt bánh xe in sâu, rồi nhanh chóng bị nước xóa nhòa.

Nhưng giữa mưa rừng ấy…những đoàn người vẫn lặng lẽ tiến về phía trước.

Người kể lại câu chuyện là bác Hồ Văn Lợi, một chiến sĩ giao liên.

“Công việc của chúng tôi là dẫn đường,” bác nói. “Nghe thì đơn giản, nhưng mỗi chuyến đi đều là một lần đánh cược với cái chết.”

Bác gùi trên lưng hơn 30kg hàng – có khi là gạo, có khi là đạn, có khi là những lá thư từ hậu phương gửi ra tiền tuyến.

“Có những bức thư, người nhận… chưa kịp đọc.” – bác khẽ nói.

Đêm Trường Sơn tối đặc.

Không đèn.

Không lửa.

Chỉ có ánh trăng le lói qua tán lá – nếu trời không mưa.

Đoàn giao liên đi thành hàng một. Người trước cách người sau vài mét. Không ai được nói chuyện lớn, chỉ truyền tín hiệu bằng những tiếng huýt sáo khe khẽ hoặc cái chạm tay.

“Đi trong rừng lâu, chúng tôi quen với bóng tối,” bác Lợi kể. “Nhưng thứ đáng sợ nhất không phải là đêm… mà là máy bay.”

Bất chợt—Tiếng động cơ gầm lên từ xa.

“MÁY BAY!” – tiếng thì thầm truyền đi nhanh như gió.

Tất cả lập tức tản ra, tìm chỗ ẩn nấp.

Một loạt bom trút xuống.

ẦM! ẦM! ẦM!

Mặt đất rung chuyển. Cây rừng đổ rạp. Đất đá văng tung tóe.

Khi tiếng bom dứt, không ai kịp kiểm tra thương tích.

“Còn sống là đứng dậy đi tiếp,” bác nói.

Có lần, đoàn của bác phải vượt qua một con dốc dài gần 5km.

Đường trơn như đổ mỡ. Mỗi bước đi đều có thể trượt ngã. Có người vừa đứng lên đã lại ngã xuống.

Một chiến sĩ trẻ tên Nam đi phía sau bác. Cậu thở dốc:

“Anh Lợi… em không đi nổi nữa…”

Bác quay lại, nhìn cậu – người ướt sũng, mặt tái đi vì sốt rừng.

“Còn đường là còn phải đi.” – bác nói, rồi tháo bớt hàng trên lưng Nam, gùi thêm.

Cả đoàn không ai bỏ lại ai.

Họ dìu nhau đi. Chậm… nhưng không dừng.

Những ngày sau đó, Nam dần hồi phục. Cậu cười, nói với bác:

“Sau này hòa bình, em chỉ muốn đi một con đường thật bằng phẳng…”

Bác Lợi cười:

“Rồi sẽ có thôi.”

Nhưng Nam… đã không kịp chờ đến ngày đó.

Một trận bom khác.

Đoàn bị phục kích khi đang băng qua một khoảng trống.

Khi khói tan, Nam không còn đứng dậy nữa.

Trên vai cậu… vẫn còn chiếc ba lô chưa kịp trao.

Bác Lợi kể đến đây thì dừng lại rất lâu.

“Chúng tôi chôn cậu bên đường. Không có bia mộ. Chỉ có một cành cây đánh dấu.”

Bác nhìn xa xăm:

“Sau này quay lại… tôi không tìm được chỗ đó nữa.”

Nhưng con đường thì vẫn còn.

Những đoàn xe vẫn nối nhau vượt Trường Sơn.

Những chuyến hàng vẫn đến được tiền tuyến.

Có những đêm, bác Lợi đứng trên đỉnh dốc, nhìn xuống con đường ngoằn ngoèo dưới ánh trăng.

Từng đoàn người… từng đoàn xe… lặng lẽ tiến về phía Nam.

“Lúc đó, tôi hiểu,” bác nói,

“chúng tôi không chỉ đang đi trên một con đường… mà đang đi trong lịch sử.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn