Đường Trường Sơn – Những Người Lái Xe Không Đèn (1959–1975
Đường Trường Sơn không phải là một con đường, mà là một mạng lưới máu thịt xuyên rừng, vượt núi, băng qua bom đạn để nối hậu phương với tiền tuyến. Trên những cung đường ấy, có những người lính lái xe mà suốt nhiều năm… không bật đèn.
Ban ngày, xe được giấu kín dưới tán rừng. Ban đêm, họ lái xe trong bóng tối, chỉ nhìn nhau bằng ánh lân tinh gắn ở đuôi xe trước. Có khi mưa rừng xối xả, bánh xe trượt xuống vực, cả tổ lái lao ra chèn đá, kéo xe lên bằng tay.
Bom đánh sập đường, họ lấp. Bom đánh tiếp, họ lại lấp. Có những đoạn đường được sửa trong vài giờ để kịp cho xe qua trước lúc trời sáng. Có những lái xe chết ngay trên cabin, chân vẫn còn đạp ga.
Có người mới hai mươi tuổi, đã quen với mùi thuốc súng, mùi xăng trộn máu. Trước mỗi chuyến đi, họ viết sẵn tên mình lên mảnh giấy, bỏ trong túi áo để nếu không về, đồng đội biết mà báo tin.
Hòa bình lập lại, nhiều người lái xe Trường Sơn trở về làm nông dân, thợ sửa xe, công nhân. Nhưng trong giấc ngủ, họ vẫn mơ thấy con đường rừng không đèn, nơi mỗi khúc cua đều có thể là ranh giới giữa sống và chết.



