ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN - TẬP 2: HƠN 100 CHIẾC XE MẮC KẸT TRONG “TÚI NƯỚC” XIÊNG PHAN (Tiếp)
Và đó là lúc một nhiệm vụ lớn được đặt ra: mở một con đường mới vượt qua khu vực “túi nước” Xiêng Phan.
Chuẩn bị cho mùa khô năm 1966, Bộ Giao thông vận tải phối hợp với Bộ tư lệnh Đoàn 559 quyết tâm mở Đường 20, nhằm tránh khu vực ngập nước Xiêng Phan và phá thế độc đạo của tuyến vận tải từ miền Bắc vào chiến trường.
Nhưng mở đường ở Trường Sơn chưa bao giờ là chuyện đơn giản.
Con đường phải xuyên qua địa hình núi rừng hiểm trở, vượt những khu vực có độ dốc lớn, sông suối và địa chất phức tạp. Những người mở đường phải khảo sát địa hình, phá đá, san nền, làm cầu, xử lý những đoạn dốc và tổ chức giao thông trên một tuyến hoàn toàn mới.
Nếu nhìn từ trên bản đồ, việc mở một con đường để tránh vùng ngập có vẻ chỉ là một giải pháp kỹ thuật.
Nhưng trong thực tế chiến tranh, đó là một cuộc chạy đua với thời gian.
Con đường mới phải được mở đủ nhanh để đáp ứng yêu cầu vận tải. Sau khi mở xong, nó còn phải được duy trì trong điều kiện bom đạn và thời tiết khắc nghiệt. Đường vừa làm xong có thể bị đánh phá, cầu có thể bị phá hỏng, mặt đường có thể bị mưa lũ cuốn trôi. Công việc của người mở đường vì thế không kết thúc khi con đường được hoàn thành; họ phải tiếp tục sửa chữa để giữ cho tuyến giao thông hoạt động.
Đường 20 sau đó trở thành một trong những tuyến đường quan trọng trên hệ thống Trường Sơn. Nó không chỉ giúp tránh “túi nước” Xiêng Phan mà còn góp phần tạo thêm một hướng vận tải, làm cho mạng đường Trường Sơn ngày càng phát triển thành một hệ thống nhiều tuyến, nhiều nhánh, thay vì phụ thuộc vào một con đường duy nhất. Hệ thống này về sau phát triển thành mạng đường bộ rất lớn, với nhiều trục dọc và trục ngang.



