ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN - TẬP 22: NGÃ BA ĐỒNG LỘC – MƯỜI CÔ GÁI GIỮ MỘT CON ĐƯỜNG (Tiếp)
Riêng Hồ Thị Cúc được tìm thấy sau đó. Thi thể chị nằm cách hố bom khoảng 20 mét, trong tư thế ngồi, bên cạnh vẫn còn chiếc cuốc. Theo tư liệu của Bộ Tư lệnh Bảo vệ Lăng, mười đầu ngón tay của chị bị ứa máu vì chị đã cố bới đất để tìm đường thoát ra.
Chi tiết ấy khiến câu chuyện về Đồng Lộc trở nên đau xót hơn bao giờ hết.
Bởi nó cho thấy trong những giây phút cuối cùng, chị vẫn còn cố gắng.
Bên ngoài, đồng đội vẫn đang tìm kiếm.
Nhưng bên trong lòng đất, chị cũng đang tìm cách tự cứu mình.
Không ai biết chính xác những giây phút cuối cùng của chị diễn ra như thế nào.
Chỉ biết rằng khi đồng đội tìm thấy, người con gái ấy đã không còn trở về được nữa.
Sau khi mười cô gái hy sinh, đồng đội đã tìm kiếm và đưa các chị về an táng. Những dụng cụ làm đường như cuốc, xẻng và các dụng cụ mà các chị sử dụng trong công việc sau này trở thành những hiện vật lịch sử, nhắc lại công việc mà mười cô gái đã làm cho đến những giờ phút cuối cùng.
Câu chuyện về Hồ Thị Cúc sau đó còn được nhà thơ Yến Thanh ghi lại bằng bài thơ “Cúc ơi!”. Bài thơ được viết ngay sau khi tìm thấy chị, thể hiện nỗi đau của những người đồng đội trước sự ra đi của một cô gái còn rất trẻ.
Nhưng điều đáng nhớ nhất về mười cô gái không chỉ nằm ở khoảnh khắc họ hy sinh.
Trước ngày 24 tháng 7, các chị đã có một thời gian dài bám trụ ở Đồng Lộc.
Các chị đã san bao nhiêu hố bom?
Đã sửa bao nhiêu đoạn đường?
Đã giúp bao nhiêu đoàn xe đi qua?
Không thể đếm hết.



