ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN - TẬP 27: CỔNG TRỜI – CON ĐƯỜNG VƯỢT QUA DÃY TRƯỜNG SƠN
Muốn đưa đường từ phía Đông sang phía Tây Trường Sơn, người mở đường không thể tránh hoàn toàn núi cao.
Có những con đèo mà nếu muốn vượt qua, họ phải đưa cả con đường lên sườn núi.
Cổng Trời trên tuyến 12A là một trong những địa danh như vậy.
Địa hình ở đây hiểm trở, đường đèo dốc và nhiều đoạn bị núi đá bao quanh.
Đối với những người mở đường, mỗi đoạn dốc là một bài toán kỹ thuật.
Nếu dốc quá cao, xe không thể leo.
Nếu đường quá hẹp, hai xe khó tránh nhau.
Nếu sườn núi không ổn định, mưa có thể gây sạt lở.
Vì vậy, mở đường ở đây không chỉ là phá núi.
Phải tìm được tuyến phù hợp.
Phải tạo mặt đường.
Phải xử lý những đoạn cua.
Phải làm hệ thống thoát nước.
Và phải tính đến việc xe vận tải nặng có thể hoạt động.
Khi chiến tranh diễn ra, những con đèo như Cổng Trời còn trở thành mục tiêu đánh phá.
Một đoạn đường bị bom phá có thể khiến cả tuyến bị đình trệ.
Nhưng những người làm đường lại tiếp tục sửa chữa.
Xe lại tiếp tục đi.
Và con đường tiếp tục xuyên qua núi.
Ngày nay, khi đứng trên những tuyến đường hiện đại đi qua Trường Sơn, người ta dễ quên rằng để có được con đường ấy, thế hệ trước đã phải mở từng mét đường trong điều kiện vô cùng thiếu thốn.
Cổng Trời vì thế không chỉ là một địa danh địa lý.
Nó là câu chuyện về con người tìm cách vượt qua một dãy núi tưởng như không thể vượt qua bằng xe cơ giới.



