ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN - TẬP 32: NHỮNG NGƯỜI LÍNH KHÔNG CHỈ LÁI XE
Khi nhắc đến Đường Trường Sơn, hình ảnh quen thuộc nhất có lẽ là những chiếc xe tải nối đuôi nhau giữa núi rừng.
Nhưng nếu chỉ có người lái xe thì không thể tạo nên một tuyến vận tải dài hàng nghìn kilômét.
Đằng sau một chiếc xe là cả một hệ thống con người.
Có người mở đường.
Có người sửa đường.
Có người phá bom.
Có người sửa xe.
Có người cung cấp xăng dầu.
Có người dẫn đường.
Có người truyền tin.
Có người chăm sóc thương binh.
Có người bảo vệ đoàn xe.
Có người lo kho tàng.
Từ một lực lượng ban đầu chỉ khoảng 500 cán bộ, chiến sĩ, Bộ đội Trường Sơn dần phát triển thành một lực lượng lớn với nhiều thành phần. Theo tư liệu của Ban Quản lý Lăng, đến thời kỳ cao điểm, lực lượng trên tuyến có hơn 10 vạn cán bộ, chiến sĩ và hơn 3 vạn thanh niên xung phong.
Điều đó có nghĩa là một người lính Trường Sơn có thể đảm nhiệm một công việc rất khác với hình dung thông thường.
Có người cả tháng không ngồi sau vô lăng.
Có người gần như không bao giờ nhìn thấy chiến trường phía trước.
Nhưng công việc của họ vẫn trực tiếp phục vụ tuyến chi viện.
Đó là lý do khi nói về Trường Sơn, không nên chỉ nói về những đoàn xe.
Phải nói về cả một đội quân hậu cần khổng lồ.
Mỗi người chỉ đảm nhiệm một mắt xích.
Nhưng nếu một mắt xích bị đứt, cả hệ thống có thể gặp khó khăn.
Một chiếc xe không có xăng không chạy được.
Có xăng nhưng đường bị phá cũng không chạy được.
Đường thông nhưng cầu bị đánh sập cũng không đi được.
Cầu còn nhưng không có thông tin thì việc tổ chức đoàn xe cũng gặp khó khăn.
Chính sự liên kết ấy đã biến Trường Sơn thành một hệ thống vận tải đặc biệt trong chiến tranh.



