ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN - TẬP 43: “ĐÁNH ĐỊCH MÀ ĐI, MỞ ĐƯỜNG MÀ TIẾN”
Trên Trường Sơn, có một nghịch lý rất đặc biệt.
Muốn vận chuyển hàng hóa phải có đường.
Nhưng chính con đường lại là mục tiêu bị đánh phá.
Vì vậy, người lính Trường Sơn không thể chờ đến khi đường hoàn toàn an toàn mới vận chuyển.
Họ phải vừa vận chuyển, vừa chiến đấu, vừa sửa đường.
Từ tư duy đó hình thành phương châm được nhắc đến nhiều khi nói về Bộ đội Trường Sơn:
“Đánh địch mà đi, mở đường mà tiến.”
Một đoàn xe gặp trọng điểm bị đánh phá.
Phía trước là đường bị bom.
Phía trên là máy bay.
Nếu dừng lại quá lâu, đoàn xe có thể trở thành mục tiêu.
Nhưng nếu đường chưa được sửa thì cũng không thể đi.
Vậy phải làm gì?
Công binh nhanh chóng xử lý mặt đường.
Lực lượng phòng không triển khai bảo vệ.
Các đơn vị chiến đấu tìm cách chế áp hoặc đánh trả đối phương.
Người lái xe chờ thời cơ.
Khi đường vừa đủ điều kiện, đoàn xe tiếp tục tiến.
Đây chính là hình thức hiệp đồng binh chủng trên tuyến Trường Sơn.
Mỗi lực lượng không hoạt động riêng rẽ.
Cùng một thời điểm, người này bảo vệ người kia.
Công binh mở đường để vận tải đi.
Vận tải đưa hàng đến nơi để phục vụ chiến trường.
Phòng không bảo vệ các hoạt động ấy.
Thông tin giúp chỉ huy nắm tình hình.
Sự phối hợp ấy dần trở thành đặc điểm quan trọng của hệ thống Trường Sơn.
Một con đường bị đánh không đồng nghĩa với việc đoàn xe phải quay lại.
Một cây cầu bị phá không đồng nghĩa với việc tuyến bị bỏ.
Nếu cần, họ mở đường tránh.
Nếu cần, làm cầu mới.
Nếu cần, chuyển hướng vận tải.
Đường bị cắt ở đâu, tìm cách nối lại ở đó.
Đó là cách Trường Sơn tồn tại dưới bom đạn.



