ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN - TẬP 48: NHỮNG NGƯỜI GIỮ “HỆ THẦN KINH” CỦA TRƯỜNG SƠN
Một đoàn xe không thể hoạt động nếu người chỉ huy không biết tình hình phía trước.
Đường phía trước có thông không?
Trọng điểm nào đang bị đánh?
Cầu nào vừa bị phá?
Đoàn xe nào đang ở đâu?
Có máy bay xuất hiện không?
Tất cả những thông tin đó phải được truyền đi.
Vì vậy, hệ thống thông tin liên lạc trên Trường Sơn ngày càng trở nên quan trọng.
Các đường dây được kéo qua rừng.
Các trạm thông tin được bố trí tại những vị trí phù hợp.
Vô tuyến được sử dụng.
Các lực lượng thông tin phải trực liên tục.
Công việc của họ rất khác người lái xe.
Họ không nhìn thấy hàng hóa.
Không trực tiếp điều khiển xe.
Nhưng họ giúp người khác biết phải đi đâu và làm gì.
Một thông tin truyền chậm có thể khiến đoàn xe đi vào một đoạn đường nguy hiểm.
Một mệnh lệnh không đến được đơn vị phía trước có thể làm hoạt động phối hợp gặp khó khăn.
Vì vậy, hệ thống thông tin giống như hệ thần kinh của toàn tuyến.
Nó nối các binh trạm.
Nối sở chỉ huy.
Nối các đơn vị.
Nối các hướng chiến trường.
Và trong những năm chiến tranh ác liệt, những người lính thông tin cũng phải đối mặt với bom đạn như bất kỳ lực lượng nào khác.
Họ sửa đường dây.
Khắc phục trạm.
Duy trì liên lạc.
Rồi tiếp tục trực.
Bởi khi thông tin bị cắt, cả hệ thống có thể bị “mù”.



