ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN - TẬP 50: TỪ “ĐƯỜNG MÒN” ĐẾN MỘT TUYẾN CHI VIỆN CHIẾN LƯỢC
Năm 1959, khi Đoàn 559 bắt đầu nhiệm vụ, Trường Sơn chưa có một mạng lưới đường bộ khổng lồ.
Những con đường ban đầu chủ yếu là đường mòn.
Người đi bộ.
Người gùi hàng.
Những nhóm nhỏ vượt rừng.
Mười sáu năm sau, hình ảnh ấy đã hoàn toàn khác.
Trường Sơn đã trở thành một hệ thống đường bộ, đường sông, đường ống xăng dầu, kho tàng, binh trạm, thông tin, phòng không, công binh và vận tải.
Những đoàn xe cơ giới có thể đi sâu vào chiến trường.
Nhiên liệu được đưa qua hệ thống đường ống.
Thông tin được truyền qua các trạm.
Công binh liên tục sửa đường.
Phòng không bảo vệ tuyến.
Kho tàng cung cấp vật chất.
Quân y chăm sóc người bị thương.
Tất cả cùng hoạt động trong một hệ thống.
Đó chính là thành quả lớn nhất của quá trình xây dựng Đường Trường Sơn.
Không phải chỉ là một con đường dài bao nhiêu kilômét.
Mà là việc biến một vùng núi rừng hiểm trở thành một hành lang chi viện chiến lược Bắc – Nam.
Và trong quá trình ấy, Đồng Sỹ Nguyên cùng nhiều thế hệ cán bộ, chiến sĩ đã đóng vai trò quan trọng trong việc tổ chức, mở rộng và phát triển tuyến đường thành một hệ thống ngày càng hoàn chỉnh.
Từ những bước chân đầu tiên năm 1959 đến những đoàn xe cơ giới quy mô lớn trong những năm cuối chiến tranh là cả một quá trình 16 năm.
Một quá trình được xây bằng đất đá.
Được duy trì bằng những chuyến xe.
Được bảo vệ bằng súng đạn.
Được nối bằng thông tin.
Được nuôi sống bằng hậu cần.
Và được trả giá bằng sự hy sinh của rất nhiều người.
Đường Trường Sơn vì thế không chỉ là một con đường đi qua núi. Đó là một công trình chiến lược được xây dựng từng ngày, từng tháng, từng năm bởi cả một thế hệ.



