ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN - TẬP 52: NHỮNG NGƯỜI PHÁ BOM – CÔNG VIỆC KHÔNG CÓ QUYỀN SAI
Sau một trận ném bom, điều đầu tiên người ta nhìn thấy là những hố bom.
Nhưng dưới mặt đất còn có một thứ nguy hiểm hơn: những quả bom chưa nổ.
Một quả bom nằm ngay giữa đường có thể khiến cả đoàn xe phải dừng lại.
Không thể cứ cho xe chạy qua.
Cũng không thể dùng sức người để kéo nó đi.
Phải có người xử lý.
Đó là nhiệm vụ của lực lượng công binh và những người làm nhiệm vụ phá bom.
Công việc này đòi hỏi sự bình tĩnh tuyệt đối.
Trước tiên phải xác định loại bom, vị trí và tình trạng.
Sau đó phải lựa chọn phương án xử lý phù hợp.
Có quả bom có thể được phá tại chỗ.
Có quả cần phải vô hiệu hóa.
Có trường hợp phải tổ chức khu vực an toàn xung quanh.
Trong khi đó, phía sau vẫn có đoàn xe đang chờ.
Thời gian càng lâu, việc vận tải càng bị ảnh hưởng.
Nhưng người phá bom không thể nóng vội.
Một sai sót nhỏ có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng.
Vì vậy, họ phải vừa nhanh vừa chính xác.
Có những người đã nhiều lần đối mặt với bom nhưng vẫn giữ được bình tĩnh.
Họ hiểu rằng phía sau mình là cả một đoàn xe.
Phía trước là hàng hóa đang chờ.
Và con đường phải được thông.
Khi quả bom được xử lý xong, người phá bom rời khỏi hiện trường.
Một chiếc xe chạy qua.
Rồi một chiếc nữa.
Nhưng rất ít người trên xe biết rằng vài phút trước, có một người đã đứng ngay cạnh một quả bom để mở đường cho họ.
Trên Trường Sơn, có những người mở đường bằng cuốc xẻng, và có những người mở đường bằng cách đối mặt trực tiếp với cái chết.



