ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN - TẬP 58: NHỮNG NGƯỜI THẦY THUỐC GIỮA RỪNG
Bom đạn khiến trên Trường Sơn không chỉ có những người hy sinh mà còn có rất nhiều người bị thương.
Một người lái xe bị thương.
Một công binh gặp tai nạn.
Một thanh niên xung phong bị bom.
Một người lính bị sốt rét.
Tất cả đều cần được chăm sóc.
Nhưng giữa rừng sâu, bệnh viện không thể nằm ngay bên cạnh.
Vì thế, hệ thống quân y phải bám theo tuyến.
Các trạm quân y được bố trí tại những vị trí phù hợp.
Người bị thương được sơ cứu.
Trường hợp nặng được chuyển về tuyến sau.
Các cán bộ quân y phải làm việc trong điều kiện thiếu thốn.
Thuốc men không phải lúc nào cũng đầy đủ.
Thiết bị y tế hạn chế.
Ánh sáng thiếu.
Điện thiếu.
Nhưng người bệnh vẫn phải được cứu.
Đặc biệt, ngoài bom đạn còn có một kẻ thù khác: sốt rét và bệnh tật rừng núi.
Khí hậu nóng ẩm, muỗi và điều kiện sinh hoạt khó khăn khiến sức khỏe bộ đội bị ảnh hưởng.
Vì vậy, quân y Trường Sơn không chỉ chữa thương mà còn phải phòng bệnh.
Có những người thầy thuốc đã dành nhiều năm giữa rừng để chăm sóc đồng đội.
Họ ít được nhắc đến trong những câu chuyện về đoàn xe.
Nhưng mỗi người được cứu sống lại có thể trở về đơn vị.
Có thể tiếp tục lái xe.
Có thể tiếp tục mở đường.
Có thể tiếp tục chiến đấu.
Giữa một chiến trường của bom đạn, cũng có một cuộc chiến khác – cuộc chiến giành lại sự sống.



