ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN - TẬP 6: NHỮNG NGƯỜI “SỐNG BÁM CẦU, BÁM ĐƯỜNG”
Một đoàn xe muốn đi được trên Trường Sơn thì trước hết phải có đường. Nhưng đường Trường Sơn không phải một con đường được làm xong rồi để đó.
Bom có thể phá đường vào buổi sáng. Mưa có thể làm sạt đường vào buổi chiều. Nước lũ có thể cuốn mất một đoạn đường trong đêm. Vì thế, phía sau mỗi đoàn xe luôn có những người làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông.
Họ thường xuyên kiểm tra mặt đường, lấp hố bom, sửa cầu, làm ngầm, khơi rãnh thoát nước và xử lý những đoạn bị sạt lở.
Đặc biệt, sau một trận oanh kích, công việc trở nên vô cùng nguy hiểm. Những người sửa đường không thể biết chắc khu vực vừa bị đánh phá còn bom chưa nổ hay không. Nhưng nếu không nhanh chóng khôi phục mặt đường, đoàn xe phía sau sẽ phải dừng lại.
Một câu nói được nhắc đến khi nói về lực lượng công binh Trường Sơn là: “Sống bám cầu, bám đường, chết kiên cường dũng cảm.”
Nó phản ánh đặc thù của công việc này.



