ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN TRONG VƯỜN HOA PHỦ CHỦ TỊCH
ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN TRONG VƯỜN HOA PHỦ CHỦ TỊCH
Ngày 10/3/1968, khi nhận thấy sức khỏe có phần suy giảm, Bác lo lắng rằng mình có thể không còn cơ hội vào Nam gặp gỡ đồng bào và động viên chiến sĩ. Trong bức thư gửi đồng chí Lê Duẩn, Bác đã bày tỏ mong muốn được thực hiện chuyến đi này. Để thuyết phục Bộ Chính trị, Bác còn tự chuẩn bị một kế hoạch chi tiết, từ lộ trình, thời gian đến cách thức di chuyển.
Ngay đầu thư, Bác nhắc lại lời đồng chí Lê Duẩn từng nói vào mùa Noel năm trước: "Chú có ý khuyên Bác đi thăm miền Nam sau ngày ta thắng lợi hoàn toàn." Nhưng nay, Bác muốn thay chữ "sau" bằng chữ "trước".
Mong ước vào Nam đã ấp ủ từ lâu, Bác nhiều lần đề nghị được sắp xếp chuyến đi, nhưng mọi kế hoạch đều phải dừng lại bởi nỗi lo sức khỏe của Người không đảm bảo cho một hành trình gian nan. Những lúc như vậy, Bác lại quả quyết:
"Nếu không có đường nào khác thì tổ chức cho Bác đi bộ. Các chú đi được thì Bác cũng đi được!"
Dù không thể thực hiện được ước nguyện đó nhưng đến những năm tháng cuối đời, Bác vẫn kiên trì rèn luyện sức khỏe, tích cực đi bộ và leo núi như một sự chuẩn bị cho hành trình đặc biệt ấy.
Trong vườn hoa Phủ Chủ tịch có một con đường nhỏ nối từ Nhà sàn của Bác đến đình Hội Đồng. Đó là con đường Bác đi bộ mỗi ngày sau khi chữa bệnh về. Người đã đặt tên cho nó là "đường Trường Sơn". Chỉ khi Bác ra đi, mọi người mới hiểu rằng, con đường nhỏ ấy chính là biểu tượng cho ý chí và nỗi lòng đau đáu hướng về miền Nam, nơi Bác vẫn luôn mong mỏi được đến thăm.



