Cựu chiến binh

ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN VÀ DÒNG SÔNG QUÊ

Câu chuyện là sự đối chiếu lặng lẽ giữa con đường Trường Sơn khốc liệt và dòng sông quê hiền hòa – hai dòng chảy song song trong ký ức người lính.

Hưng Yên28/12/2025Bùi Thẩm Quyên (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trường Sơn là con đường không bao giờ yên tĩnh. Bom rơi, máy bay gầm, đất đá sạt lở. Nhưng trong tôi, song song với con đường ấy luôn có một dòng sông quê chảy lặng lẽ.

Dòng sông quê tôi không lớn. Nước mùa lũ đục ngầu, mùa cạn trong veo. Tuổi thơ tôi từng tắm sông, từng bơi ngược dòng bắt cá. Khi bước vào Trường Sơn, mỗi lần vượt suối, tôi lại nhớ đến con sông ấy. Nước Trường Sơn lạnh hơn, dữ hơn, nhưng cảm giác bám vào dòng chảy thì quen lạ đan xen.

Có lần hành quân đêm, đơn vị phải lội qua một con suối sâu. Nước xiết, đá trơn, người đi trước níu người đi sau. Tôi chợt nghĩ: nếu là sông quê, giờ này chắc mẹ đang giặt áo bên bờ. Ý nghĩ ấy thoáng qua thôi, nhưng đủ để tôi vững lại, không hoảng sợ.

Đường Trường Sơn đưa tôi đi xa quê, còn dòng sông quê níu tôi ở lại trong ký ức. Một bên là hiện thực khốc liệt, một bên là nơi tôi mong được trở về. Hai điều ấy không đối lập, mà nâng đỡ nhau, giúp tôi hiểu vì sao mình phải bước tiếp.

Sau chiến tranh, tôi trở về, đứng bên bờ sông cũ. Nước vẫn chảy, hiền lành như chưa từng có bom đạn. Tôi cúi xuống rửa đôi chân đã từng đi qua Trường Sơn. Lúc ấy, tôi biết: con đường chiến tranh đã khép lại, nhưng dòng sông quê thì chảy mãi trong đời người lính.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN VÀ DÒNG SÔNG QUÊ | Câu chuyện thời hoa lửa