DƯƠNG VĂN BÉ – NGƯỜI CHIẾN SĨ CẢM TỬ CỦA THỦ ĐÔ
Bối cảnh
Ngày 19/12/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh ra Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến. Hà Nội bước vào những ngày chiến đấu vô cùng ác liệt. Phố phường trở thành chiến trường. Những người lính cảm tử của Thủ đô chiến đấu trong điều kiện vũ khí thiếu thốn, quân số ít, phải đối đầu với quân đội Pháp được trang bị mạnh hơn.
Một trong những biểu tượng của tinh thần “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” là những chiến sĩ ôm bom ba càng lao vào xe tăng, thiết giáp của địch.
Câu chuyện
Dương Văn Bé sinh năm 1927, tham gia chiến đấu trong Đại đội 3, Quận 6, Mặt trận Hà Nội.
Đầu năm 1947, tại khu vực Vĩnh Tuy, quân Pháp dựa vào công sự kiên cố để kiểm soát địa bàn. Muốn phá bốt địch, lực lượng ta phải đối mặt với hỏa lực mạnh và những vị trí phòng thủ vững chắc.
Trong một trận chiến, Dương Văn Bé được giao nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: dùng bom để đánh phá bốt địch.
Đó không phải là nhiệm vụ của một trận đánh thông thường. Người mang bom phải tiến đến rất gần vị trí đối phương. Chỉ một khoảnh khắc chậm trễ, người chiến sĩ có thể mất mạng.
Dương Văn Bé đã lựa chọn con đường cảm tử.
Anh mang bom tiến về phía mục tiêu. Trong tiếng súng và khói lửa, người chiến sĩ đã lao mình vào vị trí địch. Vụ nổ phá hủy mục tiêu nhưng cũng cướp đi mạng sống của anh.
Anh hy sinh năm 1947, khi tuổi đời mới khoảng 20.
Điều đáng nhớ
Hình ảnh Dương Văn Bé thể hiện tinh thần của những người lính Hà Nội trong những ngày đầu kháng chiến: không có vũ khí hiện đại nhưng có lòng dũng cảm, ý chí và quyết tâm bảo vệ từng con phố, từng ngôi nhà của Thủ đô.
Bảo tàng Lịch sử Quốc gia ghi nhận Dương Văn Bé là một chiến sĩ cảm tử tiêu biểu, người đã thực hiện một chiến công đặc biệt trong những ngày đầu Toàn quốc kháng chiến.


