Dương Văn Dương
HIẾU TƯỚNG DƯƠNG VĂN DƯƠNG (BA DƯƠNG) – TỪ THỦ LĨNH BÌNH XUYÊN ĐẾN MỘT TRONG NHỮNG VỊ TƯỚNG ĐẦU TIÊN CỦA NAM BỘ KHÁNG CHIẾN
Trong những năm đầu của cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp ở Nam Bộ, có một cái tên được nhắc đến với sự kính trọng đặc biệt: Dương Văn Dương, hay còn gọi là Ba Dương.Ông không xuất thân từ trường võ bị. Không trưởng thành từ những gia đình khoa bảng hay quan lại. Con đường đến với cách mạng của ông bắt đầu từ những bến sông, khu lao động nghèo và cả thế giới giang hồ Nam Bộ đầu thế kỷ XX.
Dương Văn Dương sinh năm 1900 tại vùng Nhà Bè – Gia Định.Cha mất từ khi còn nhỏ, tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày chăn vịt, làm thuê và bươn chải kiếm sống. Không được học hành nhiều nhưng Ba Dương nổi tiếng thông minh, nghĩa hiệp và có năng khiếu võ nghệ.Lớn lên giữa vùng đất Sài Gòn – Chợ Lớn đầy biến động, ông nhanh chóng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới giang hồ. Thế nhưng điều khiến nhiều người nể phục là Ba Dương luôn đứng về phía người nghèo, bênh vực kẻ yếu và nghiêm cấm đàn em làm điều thất đức.
Những năm đầu thập niên 1940, sau cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ, thực dân Pháp tăng cường đàn áp phong trào yêu nước ở Nam Bộ.Trong những lần bị bắt giam và theo dõi, Ba Dương có cơ hội tiếp xúc với nhiều chiến sĩ cách mạng. Từ đó, ông dần thay đổi nhận thức và lựa chọn con đường hoàn toàn khác với cuộc sống trước đây.Đó là con đường chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Sau khi Nhật đảo chính Pháp năm 1945 và tình hình Đông Dương bước vào giai đoạn hỗn loạn, Ba Dương bí mật tập hợp lực lượng, thu thập vũ khí và xây dựng đội ngũ riêng.Khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, lực lượng của ông tham gia giành chính quyền ở Nhà Bè và nhiều khu vực ven Sài Gòn.
Tháng 9/1945, thực dân Pháp quay trở lại Nam Bộ.Đáp lại lời kêu gọi kháng chiến, Ba Dương đứng ra thống nhất các nhóm nghĩa sĩ và lực lượng vũ trang địa phương thành một đơn vị mang tên:
Bộ đội Bình Xuyên.Dưới sự chỉ huy của ông, hàng nghìn người từng là dân lao động, dân bến cảng, người làm nghề sông nước hay cả những tay anh chị giang hồ đã khoác lên mình màu áo người lính kháng chiến.Ba Dương thường nhắc nhở thuộc cấp:
“Từ nay phải sống và chiến đấu như những người chiến sĩ cách mạng.”
Ông chọn Rừng Sác làm căn cứ.Giữa bạt ngàn rừng đước, sông rạch chằng chịt và địa hình hiểm trở, Bộ đội Bình Xuyên liên tục mở các trận tập kích vào quân Pháp ở Nhà Bè, Cần Giuộc, Cần Đước và vùng ven Sài Gòn.Nhiều trận đánh táo bạo đã khiến quân Pháp gặp tổn thất nặng nề và buộc phải thừa nhận sức mạnh của lực lượng kháng chiến Nam Bộ.
Cuối năm 1945, Khu bộ trưởng Khu 7 Nguyễn Bình trực tiếp gặp Ba Dương.Nhận thấy năng lực tổ chức, uy tín và tinh thần kháng chiến của ông, Nguyễn Bình đã đề nghị giao cho Ba Dương giữ chức Khu bộ phó Khu 7.Đó là sự ghi nhận rất đặc biệt đối với một người từng xuất thân từ giới giang hồ nhưng đã hoàn toàn dấn thân cho cách mạng.
Đầu năm 1946, chiến sự ở Nam Bộ ngày càng ác liệt.Ba Dương được giao nhiệm vụ chỉ huy lực lượng tăng cường cho chiến trường Bến Tre.Đêm 30 Tết Bính Tuất năm 1946, ông trực tiếp dẫn quân vượt sông Soài Rạp tiến về miền Tây.Trên đường hành quân, đơn vị liên tục đụng độ với quân Pháp và giành nhiều thắng lợi.
Ngày 17/2/1946, trong một trận chiến ác liệt tại xã Châu Bình, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre, máy bay Pháp bất ngờ xuất hiện và ném bom xuống đội hình kháng chiến.Một viên đạn từ máy bay địch xuyên trúng ngực Ba Dương.Ông anh dũng hy sinh khi mới 46 tuổi.Trước đó, nhiều người khuyên ông cải trang thành dân thường để rút lui an toàn.Nhưng ông kiên quyết từ chối.
“Người làm tướng mà bỏ quân chạy trước là tướng hèn.”Đó cũng là một trong những câu nói cuối cùng gắn liền với tên tuổi của ông.
Năm 1948, Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa truy phong Dương Văn Dương quân hàm Thiếu tướng.Ông trở thành một trong những vị tướng đầu tiên của lực lượng vũ trang cách mạng ở Nam Bộ.
Ngày nay, tên ông được đặt cho nhiều tuyến đường, trường học và đặc biệt là con kênh Dương Văn Dương dài hàng chục kilomet giữa vùng Đồng Tháp Mười.Đó không chỉ là sự ghi nhận dành cho một vị tướng.Mà còn là sự tri ân đối với một con người đã đi một hành trình rất đặc biệt:Từ cậu bé nghèo vùng Nhà Bè…Từ một thủ lĩnh giang hồ nổi tiếng đất Nam Bộ…Trở thành người chỉ huy kháng chiến và ngã xuống vì nền độc lập non trẻ của dân tộc.
Cuộc đời Dương Văn Dương là minh chứng rằng trong những thời khắc quyết định của lịch sử, lòng yêu nước có thể đưa con người vượt lên trên mọi xuất thân để trở thành những người con ưu tú của Tổ quốc
Dương Văn Dương sinh năm 1900 tại vùng Nhà Bè – Gia Định.Cha mất từ khi còn nhỏ, tuổi thơ của ông gắn liền với những ngày chăn vịt, làm thuê và bươn chải kiếm sống. Không được học hành nhiều nhưng Ba Dương nổi tiếng thông minh, nghĩa hiệp và có năng khiếu võ nghệ.Lớn lên giữa vùng đất Sài Gòn – Chợ Lớn đầy biến động, ông nhanh chóng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới giang hồ. Thế nhưng điều khiến nhiều người nể phục là Ba Dương luôn đứng về phía người nghèo, bênh vực kẻ yếu và nghiêm cấm đàn em làm điều thất đức.
Những năm đầu thập niên 1940, sau cuộc Khởi nghĩa Nam Kỳ, thực dân Pháp tăng cường đàn áp phong trào yêu nước ở Nam Bộ.Trong những lần bị bắt giam và theo dõi, Ba Dương có cơ hội tiếp xúc với nhiều chiến sĩ cách mạng. Từ đó, ông dần thay đổi nhận thức và lựa chọn con đường hoàn toàn khác với cuộc sống trước đây.Đó là con đường chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Sau khi Nhật đảo chính Pháp năm 1945 và tình hình Đông Dương bước vào giai đoạn hỗn loạn, Ba Dương bí mật tập hợp lực lượng, thu thập vũ khí và xây dựng đội ngũ riêng.Khi Cách mạng Tháng Tám bùng nổ, lực lượng của ông tham gia giành chính quyền ở Nhà Bè và nhiều khu vực ven Sài Gòn.
Tháng 9/1945, thực dân Pháp quay trở lại Nam Bộ.Đáp lại lời kêu gọi kháng chiến, Ba Dương đứng ra thống nhất các nhóm nghĩa sĩ và lực lượng vũ trang địa phương thành một đơn vị mang tên:
Bộ đội Bình Xuyên.Dưới sự chỉ huy của ông, hàng nghìn người từng là dân lao động, dân bến cảng, người làm nghề sông nước hay cả những tay anh chị giang hồ đã khoác lên mình màu áo người lính kháng chiến.Ba Dương thường nhắc nhở thuộc cấp:
“Từ nay phải sống và chiến đấu như những người chiến sĩ cách mạng.”
Ông chọn Rừng Sác làm căn cứ.Giữa bạt ngàn rừng đước, sông rạch chằng chịt và địa hình hiểm trở, Bộ đội Bình Xuyên liên tục mở các trận tập kích vào quân Pháp ở Nhà Bè, Cần Giuộc, Cần Đước và vùng ven Sài Gòn.Nhiều trận đánh táo bạo đã khiến quân Pháp gặp tổn thất nặng nề và buộc phải thừa nhận sức mạnh của lực lượng kháng chiến Nam Bộ.
Cuối năm 1945, Khu bộ trưởng Khu 7 Nguyễn Bình trực tiếp gặp Ba Dương.Nhận thấy năng lực tổ chức, uy tín và tinh thần kháng chiến của ông, Nguyễn Bình đã đề nghị giao cho Ba Dương giữ chức Khu bộ phó Khu 7.Đó là sự ghi nhận rất đặc biệt đối với một người từng xuất thân từ giới giang hồ nhưng đã hoàn toàn dấn thân cho cách mạng.
Đầu năm 1946, chiến sự ở Nam Bộ ngày càng ác liệt.Ba Dương được giao nhiệm vụ chỉ huy lực lượng tăng cường cho chiến trường Bến Tre.Đêm 30 Tết Bính Tuất năm 1946, ông trực tiếp dẫn quân vượt sông Soài Rạp tiến về miền Tây.Trên đường hành quân, đơn vị liên tục đụng độ với quân Pháp và giành nhiều thắng lợi.
Ngày 17/2/1946, trong một trận chiến ác liệt tại xã Châu Bình, huyện Giồng Trôm, tỉnh Bến Tre, máy bay Pháp bất ngờ xuất hiện và ném bom xuống đội hình kháng chiến.Một viên đạn từ máy bay địch xuyên trúng ngực Ba Dương.Ông anh dũng hy sinh khi mới 46 tuổi.Trước đó, nhiều người khuyên ông cải trang thành dân thường để rút lui an toàn.Nhưng ông kiên quyết từ chối.
“Người làm tướng mà bỏ quân chạy trước là tướng hèn.”Đó cũng là một trong những câu nói cuối cùng gắn liền với tên tuổi của ông.
Năm 1948, Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa truy phong Dương Văn Dương quân hàm Thiếu tướng.Ông trở thành một trong những vị tướng đầu tiên của lực lượng vũ trang cách mạng ở Nam Bộ.
Ngày nay, tên ông được đặt cho nhiều tuyến đường, trường học và đặc biệt là con kênh Dương Văn Dương dài hàng chục kilomet giữa vùng Đồng Tháp Mười.Đó không chỉ là sự ghi nhận dành cho một vị tướng.Mà còn là sự tri ân đối với một con người đã đi một hành trình rất đặc biệt:Từ cậu bé nghèo vùng Nhà Bè…Từ một thủ lĩnh giang hồ nổi tiếng đất Nam Bộ…Trở thành người chỉ huy kháng chiến và ngã xuống vì nền độc lập non trẻ của dân tộc.
Cuộc đời Dương Văn Dương là minh chứng rằng trong những thời khắc quyết định của lịch sử, lòng yêu nước có thể đưa con người vượt lên trên mọi xuất thân để trở thành những người con ưu tú của Tổ quốc


