DƯƠNG VĂN NỘI – CẬU BÉ CỦA THỦ ĐÔ KHÔNG CHỊU LÙI BƯỚC
Tác giả: Nguyễn Văn Hoàng Lớp: K15A SPTIN Trường Đại học Hải Dương
DƯƠNG VĂN NỘI – CẬU BÉ CỦA THỦ ĐÔ KHÔNG CHỊU LÙI BƯỚC
Mùa đông năm 1946, Hà Nội bước vào những ngày tháng khốc liệt. Sau những ngày tháng ngắn ngủi của hòa bình, thực dân Pháp quay trở lại và chiến tranh lan rộng. Ngày 19 tháng 12 năm 1946, lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến vang lên. Hà Nội trở thành một trong những chiến trường đầu tiên của cuộc kháng chiến. Những con phố vốn đông đúc người qua lại bỗng trở thành chiến hào. Những căn nhà, góc phố, nhà máy, trường học đều có thể trở thành nơi chiến đấu.
Trong những ngày ấy có một thiếu niên tên Dương Văn Nội.
Tuổi đời còn rất trẻ nhưng Dương Văn Nội đã tham gia lực lượng chiến đấu bảo vệ Thủ đô. Em cùng những người lính và tự vệ Hà Nội chiến đấu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Đối phương có vũ khí hiện đại hơn, còn lực lượng ta phải tận dụng từng căn nhà, từng góc phố, từng chướng ngại vật để cầm chân địch.
Hà Nội lúc ấy không có một chiến tuyến rõ ràng.
Chiến tuyến có thể nằm ngay trước cửa một căn nhà.
Một con phố có thể vừa là nơi sinh sống của người dân, vài giờ sau đã trở thành trận địa.
Những người chiến đấu phải hiểu từng con đường, từng ngõ nhỏ và biết cách tận dụng địa hình đô thị để chống lại quân Pháp.
Dương Văn Nội đã cùng đồng đội chiến đấu trong hoàn cảnh ấy.
Một cậu bé đáng lẽ phải được sống những ngày bình yên của tuổi học trò lại phải cầm súng giữa lòng Thủ đô. Em hiểu rằng nếu những người lính và tự vệ không bám trụ, quân Pháp sẽ nhanh chóng kiểm soát thành phố.
Và vì thế, Dương Văn Nội ở lại.
Những ngày chiến đấu ở Hà Nội kéo dài trong điều kiện vô cùng gian khổ. Đạn dược thiếu thốn. Lương thực thiếu thốn. Nhiều chiến sĩ phải chiến đấu liên tục trong những căn nhà đổ nát. Nhưng chính sự kiên cường ấy đã giúp quân và dân Hà Nội cầm chân đối phương trong một thời gian quan trọng, tạo điều kiện để Trung ương Đảng và Chính phủ rút lên chiến khu an toàn, chuẩn bị cho cuộc kháng chiến lâu dài.
Dương Văn Nội đã hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ.
Câu chuyện của em khiến người ta không khỏi xúc động bởi chiến tranh đã lấy đi tuổi thơ của biết bao đứa trẻ.
Có những em nhỏ trở thành giao liên.
Có những em trở thành liên lạc.
Có những em chiến đấu ngay trên quê hương mình.
Và cũng có những em không bao giờ có cơ hội trở về trường học.
Ngày nay, khi đi qua những con phố Hà Nội đông đúc, thật khó tưởng tượng rằng gần tám thập niên trước, chính những con phố ấy từng vang lên tiếng súng.
Những tòa nhà hiện đại đã thay thế những bức tường đổ nát.
Những tuyến đường đông đúc đã thay thế chiến hào.
Nhưng ký ức về những người đã nằm lại vẫn còn đó.
Dương Văn Nội là một trong những người đã gửi lại tuổi thơ của mình cho Hà Nội. Em không sống đến ngày Thủ đô hoàn toàn bình yên, nhưng chính sự hy sinh của những người như em đã góp phần tạo nên ngày bình yên mà các thế hệ sau được hưởng.



