DƯƠNG VĂN NỘI – NGƯỜI THIẾU NIÊN GIAO LIÊN VÀ TIẾNG SÚNG TUỔI MƯỜI LĂM
Mùa đông năm 1946, khói lửa ngút trời kinh kỳ Hà Nội. Khi những người lính Trung đoàn Thủ Đô quyết tử để Tổ quốc quyết sinh, có một bóng dáng nhỏ bé, nhanh nhẹn như một con sóc, thoắt ẩn thoắt hiện qua những bức tường đổ nát. Đó là Dương Văn Nội, chàng thiếu niên vừa tròn tuổi mười lăm, mang trong mình dòng máu kiên cường của đất mẹ Hà Nam. Không chịu đứng nhìn quê hương bị giày xéo, anh xin gia nhập Đội tự vệ khu Đông Kinh Nghĩa Thục, nhận nhiệm vụ làm giao liên xuyên qua làn mưa bom bão đạn của thực dân Pháp.
Mùa xuân năm 1947, giặc Pháp mở trận càn quét lớn vào chiến khu. Tiếng súng chát chúa vang lên khắp núi rừng. Trong giờ phút hiểm nguy, khi họng súng của kẻ thù đang lùng sục từng bụi cây, hốc đá, Dương Văn Nội không hề run sợ. Với khẩu súng trường trong tay, người anh hùng nhỏ tuổi đã chủ động nổ súng đánh lạc hướng địch, thu hút toàn bộ hỏa lực về phía mình để bảo vệ cho các đồng chí và căn cứ được rút lui an toàn. Giữa trận địa ác liệt, một viên đạn tàn bạo đã xuyên qua lồng ngực người chiến sĩ giao liên thiếu niên. Anh ngã xuống bên dòng sông quê hương khi tuổi đời đẹp nhất vừa chớm nở. Dương Văn Nội hy sinh, nhưng tiếng súng quả cảm của anh đã hóa thành khúc ca bất tử, ngân vang mãi trong lòng đất mẹ tự do.


