Cựu chiến binh

Dương Văn Tuệ

Anh em “chia đôi hơi thở”

Ninh Bình16/04/2026Dương Văn Tuệ3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, trên đường Trường Sơn, đơn vị tôi bị bom B-52 đánh trúng hầm trú ẩn. Bốn đồng chí bị vùi lấp. Chúng tôi đào điên cuồng bằng tay không, móng tay rách toạc, máu chảy ròng ròng. Khi đào được ra, đồng chí Lê Văn Sang (quê Nghệ An) đã tắt thở, nhưng anh vẫn dùng thân mình che cho đồng chí Phạm Văn Dũng – người nằm dưới cùng.

Dũng bị gãy chân, thở rất yếu. Chúng tôi đưa anh ra suối, thay phiên nhau hô hấp nhân tạo. Suốt ba ngày đêm, bốn người còn lại thay nhau thổi hơi vào miệng Dũng, vừa thổi vừa khóc: “Dũng ơi, mày phải sống! Anh em mình còn phải vào Nam cùng nhau!”. Chúng tôi nhường từng miếng lương khô cuối cùng cho Dũng. Cuối cùng Dũng sống sót, nhưng anh bị thương nặng, phải về hậu phương.

Sau chiến tranh, Dũng tìm về Ninh Bình thăm tôi. Anh quỳ xuống ôm chân tôi khóc: “Anh Thắng ơi, nhờ anh em mà em còn sống để ngày hôm nay được nhìn con cháu. Tình đồng đội này em mang ơn cả đời”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn