Bài viết

Đường Về Bến Cũ

Đồng Tháp15/05/2026XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP (XÃ TÂN DƯƠNG - TỈNH ĐỒNG THÁP)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở Nhơn Hòa Lập, “đường về bến cũ” không chỉ là một lối đi quen thuộc dẫn ra mép nước, mà còn là một hành trình của ký ức, nơi mỗi bước chân như chạm lại những lớp thời gian đã từng trôi qua rất chậm trong lòng Đồng Tháp Mười; con đường ấy có thể bắt đầu từ một bờ ruộng nhỏ, nơi cỏ dại mọc xen giữa dấu chân người qua lại, rồi men theo hàng tràm già đã đứng đó từ rất lâu, rễ bám sâu vào đất ướt như giữ lấy cả một vùng quê không để nó trôi theo dòng nước; người đi trên con đường ấy, dù là người trẻ hay người già, đều có một cảm giác rất riêng, như thể càng đi gần đến bến cũ thì ký ức càng rõ hơn, tiếng mái chèo, tiếng nước vỗ mạn xuồng, tiếng gọi nhau giữa những buổi sáng mờ sương như cùng lúc hiện về trong tâm trí; bến cũ ngày xưa từng là nơi bắt đầu của bao chuyến đi, có những buổi chợ sớm tấp nập, có những lần tiễn đưa vội vã, và cũng có những đêm lặng lẽ mà con xuồng rời bến không một ánh đèn, chỉ có bóng tối và niềm tin dẫn đường; trong chiến tranh, nơi ấy từng trở thành một điểm lặng quan trọng của cả vùng, nơi người ta đến rồi đi trong im lặng, nơi một cái gật đầu thay cho lời nói, nơi sự an toàn đôi khi chỉ được xác nhận bằng cảm giác rất mong manh nhưng lại vô cùng chắc chắn giữa những con người đã hiểu nhau qua từng nhịp nước; rồi thời gian đi qua, bến cũ không còn giữ vai trò như xưa, những con đường mới được mở, những bến kênh khác được xây dựng, nhịp sống đổi thay, nhưng con đường dẫn về bến ấy vẫn không mất đi, nó chỉ lặng lẽ nằm đó, như một sợi dây nối giữa hiện tại và quá khứ; có những người lâu ngày trở lại, đứng rất lâu ở nơi từng là bến, nhìn mặt nước chảy mà không nói gì, bởi họ hiểu rằng không phải mọi thứ đều cần được gọi tên, có những điều chỉ cần đứng lại là đủ để cảm nhận; trẻ con hôm nay có thể chỉ thấy đó là một bờ kênh bình thường, nơi gió thổi mát và nước chảy hiền hòa, nhưng với những người từng đi qua năm tháng cũ, đó là một điểm chạm của ký ức, nơi từng có cả một thời gian khó nhưng đầy nghĩa tình; “Đường Về Bến Cũ” vì thế không chỉ là một con đường vật lý, mà là con đường trong lòng người, nơi mỗi lần quay về là một lần nhớ lại, không phải để buồn, mà để hiểu rằng quê hương này đã đi qua bao nhiêu đổi thay để có được sự bình yên hôm nay, và dù thời gian có trôi xa đến đâu, bến cũ ấy vẫn còn đó, như một lời nhắc nhẹ nhàng rằng có những nơi không bao giờ thực sự rời khỏi trái tim con người./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn