Đường về qua những cánh đồng
Sau những năm tháng chiến đấu xa quê, ngày trở về của Ông Nguyễn Văn Quý bắt đầu bằng một con đường nhỏ giữa những cánh đồng. Màu xanh của lúa, mái nhà thân thuộc và nhịp sống bình dị khiến Ông thấm thía rằng những điều tưởng như giản đơn ấy chính là quê hương mà thế hệ mình đã đi qua gian khổ để gìn giữ.
Ngày trở về, Ông Nguyễn Văn Quý không có một buổi đón đặc biệt, cũng không có điều gì quá lớn lao để ghi nhớ. Điều ở lại sâu nhất trong ký ức Ông lại là một con đường nhỏ chạy giữa những cánh đồng xanh, nơi gió đồng thổi nhẹ và những mái nhà thấp thoáng phía xa. Sau nhiều năm xa quê, Ông đứng lặng một lúc lâu, bởi khung cảnh trước mắt vừa quen thuộc vừa khiến lòng mình nghẹn lại. Ông chợt nhận ra, những điều bình dị mà trước khi lên đường mình từng coi là hiển nhiên lại chính là những điều bản thân đã nhớ đến trong suốt những năm tháng chiến đấu.
Trong những chặng hành quân năm xưa, đã không ít lần Ông nghĩ về quê nhà. Có những lúc mệt mỏi, điều Ông mong nhất không phải một điều gì lớn lao mà chỉ là được trở về nhìn một buổi chiều yên ả, nghe tiếng người gọi nhau ngoài ngõ và thấy người nông dân thong thả trên cánh đồng. Vì thế, khi bước trên con đường quê ngày trở lại, Ông hiểu rằng hòa bình trước hết chính là được sống một cuộc đời bình thường. Đó là được trở về nhà sau một ngày làm việc, được nghe tiếng trẻ nhỏ vui đùa và được ngồi bên mâm cơm có đủ người thân.
Nhiều năm qua, Ông sống tại phường Hồng Bàng và vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng ấy. Ông không muốn các cháu chỉ hình dung chiến tranh bằng mất mát, bom đạn và gian khổ, mà muốn chúng hiểu rằng đằng sau tất cả là khát vọng giữ gìn một cuộc sống bình yên. Với Ông, cánh đồng năm xưa không chỉ là nơi đánh dấu ngày trở về, mà còn là biểu tượng của quê hương, của những điều giản dị mà bao thế hệ đã dành cả tuổi trẻ để bảo vệ.



