ĐƯỜNG VỀ QUÊ SAU NGÀY ĐẤT NƯỚC THỐNG NHẤT
Sau nhiều năm xa quê, ông Vũ Văn Cường trở về trong niềm vui ngày đất nước thống nhất. Con đường về nhà khi ấy dài nhưng đầy xúc động. Ông đã mang theo những ký ức về đồng đội, những năm tháng chiến đấu và niềm hạnh phúc giản dị khi được trở về.
Ngày nhận tin chiến tranh kết thúc, ông Vũ Văn Cường không thể diễn tả hết cảm xúc. Điều đầu tiên ông nghĩ đến là gia đình.
Sau nhiều năm xa nhà, ông mong được nhìn thấy mẹ, gặp lại anh em và trở về con đường quen thuộc.
Chuyến trở về hôm ấy không giống những lần hành quân trước. Không còn tâm trạng căng thẳng, không còn lo tiếng bom. Trên đường, mọi người đều nói về hòa bình.
Cường nhớ nhất khoảnh khắc bước vào nhà. Mẹ ông đã già hơn rất nhiều so với hình ảnh ông mang theo trong ký ức.
Hai mẹ con ôm nhau rất lâu.
Sau đó, ông mới biết nhiều người bạn cùng quê không trở về. Niềm vui đoàn tụ vì thế xen lẫn nỗi buồn.
Những năm sau, ông xây dựng gia đình, làm việc và sinh sống tại địa phương. Ông luôn nhắc các con phải biết trân trọng cuộc sống bình yên.
Hiện nay, ông Cường sống tại phường Hồng Bàng. Mỗi khi đi qua những con phố đông đúc, ông thường nghĩ về những ngày tuổi trẻ.
Ông nói rằng ngày ấy chỉ mong chiến tranh kết thúc. Bây giờ nhìn trẻ em được đến trường, người dân được sống bình yên, ông càng thấy sự hy sinh của thế hệ mình có ý nghĩa.



