Dương Xuân Hiệp - Chi đoàn TDP Xuân Miếu 2

Câu chuyện về chị Võ Thị Sáu không chỉ là một trang sử về lòng dũng cảm, mà còn là một bài ca bất tử về tình yêu đời và khí tiết của người con gái đất Đỏ.
Dưới đây là lời kể về những giây phút hiên ngang nhất của chị:
Võ Thị Sáu: Đóa hoa bất tử bên hàng dương
Mùa xuân năm 1952, không gian tại nhà tù Côn Đảo – "địa ngục trần gian" – bỗng trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Giặc Pháp đã quyết định đưa người con gái trẻ tuổi của vùng đất Đỏ ra pháp trường. Chị Sáu khi ấy mới bước sang tuổi 19, nhưng chị đã có gần 5 năm đứng trong hàng ngũ kháng chiến, khiến quân thù bao phen khiếp vía bởi những trận đánh táo bạn bằng lựu đạn.
Sáng sớm hôm ấy, khi sương muối còn phủ mờ trên các cây hàng dương, một tốp lính lê dương giải chị ra bãi cát. Tên cha đạo bước lại gần, định làm lễ rửa tội cho chị. Chị nhìn thẳng vào mắt hắn, khẽ mỉm cười nhưng đầy kiên định:
"Tôi không có tội. Chỉ có kẻ đi xâm lược đất nước tôi mới là kẻ có tội. Nếu ông muốn rửa tội, hãy rửa tội cho những kẻ sắp giết tôi đây này."
Khi tên chỉ huy ra lệnh cho lính bịt mắt chị bằng một chiếc khăn đen, chị gạt phắt đi. Đôi mắt chị sáng rực, nhìn thẳng vào nòng súng của quân thù. Chị muốn nhìn thấy mảnh đất quê hương đến giây phút cuối cùng, muốn nhìn thẳng vào mặt những kẻ hèn nhát không dám nhìn vào mắt một người con gái sắp chết.
Giữa không gian chết chóc ấy, chị bỗng cất cao tiếng hát. Giọng hát của chị trong trẻo, vang xa, át cả tiếng sóng biển rì rào: "Đoàn quân Việt Nam đi, chung lòng cứu quốc..."
Tiếng hát ấy khiến những tên đao phủ phải run rẩy. Khi tên chỉ huy hô "Bắn!", chị vẫn kịp hô vang những lời cuối cùng: "Đả đảo thực dân Pháp! Việt Nam độc lập muôn năm! Hồ Chủ tịch muôn năm!"
Tiếng súng nổ vang, chị Sáu ngã xuống trên bãi cát Côn Đảo. Nhưng lạ thay, từ nơi chị nằm, người ta không thấy sự bi lụy. Sau này, người dân Côn Đảo kể lại rằng, chị đã hóa thân thành vị thần bảo hộ cho hòn đảo này. Những hàng dương nơi chị ngã xuống dường như luôn xanh tốt hơn, và những câu chuyện về người con gái không bao giờ gục ngã đã trở thành ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng mỗi người tù chính trị, thôi thúc họ tiếp tục chiến đấu cho ngày độc lập.
Chị Sáu ra đi, nhưng hình ảnh đóa hoa tươi thắm cài trên mái tóc chị trước giờ hành hình vẫn mãi là biểu tượng của một thế hệ thanh niên Việt Nam: Sống rực rỡ và chết hiên ngang.



