Cựu Thanh niên xung phong

Dương Xuân Quang – người giữ ký ức chiến tranh và ngọn lửa truyền cho thế hệ trẻ

Trong hành trình bảo vệ độc lập dân tộc, thế hệ thanh niên Việt Nam đã từng có những lựa chọn lớn hơn tuổi đời. Họ gác lại ước mơ học tập, gác lại mái nhà bình yên để khoác lên mình bộ quân phục và bước vào chiến trường. Trong những con người như thế, cựu chiến binh Dương Xuân Quang là một trong những nhân chứng sống tiêu biểu của kháng chiến chống Mỹ. Cuộc đời ông là minh chứng rõ nhất cho tinh thần xung phong của thanh niên Việt Nam – dám đi, dám chiến đấu, dám hy sinh và dám sống tiếp để giữ

Hưng Yên30/11/202512A6 (12A6 - THPT Bình Thanh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm mười chín tuổi, khi lứa bạn cùng trang lứa còn cắp sách đến trường, Dương Xuân Quang tự nguyện lên đường nhập ngũ. Con đường ông chọn cũng là con đường mà hàng vạn thanh niên lúc ấy đã chọn: đối diện bom đạn, bảo vệ từng tấc đất quê hương. Ông tham gia chiến đấu tại nhiều địa bàn ác liệt, đối diện với cái chết cận kề từng ngày. Có những người vào trận cùng ông nhưng không bao giờ trở về. Có những khuôn mặt, tiếng cười của đồng đội mãi chỉ tồn tại trong ký ức. Nhưng dù chiến tranh khốc liệt đến đâu, trong tim người lính trẻ vẫn luôn cháy lên niềm tin rằng đất nước nhất định sẽ độc lập, tự do.

Sau năm 1975, khi chiến tranh lùi về sau lưng, có người chọn sống lặng lẽ, có người để lại ký ức trong im lặng, nhưng Dương Xuân Quang thì khác. Ông không muốn những người đã ngã xuống bị lãng quên, càng không muốn những mảnh ký ức của chiến tranh biến mất theo thời gian. Bởi vậy, ông bắt đầu một hành trình mới – hành trình đi tìm hình ảnh, thông tin về đồng đội đã hy sinh. Trong đó có trường hợp liệt sĩ Nguyễn Xuân Thư, người đồng chí cùng đơn vị đã mất năm 1973, nhưng gia đình chưa từng có bức ảnh nào để thờ. Biết được điều đó, ông đã không quản đường xa, nhiều lần trở lại chiến trường cũ, tìm kiếm tư liệu, hỏi thăm đồng đội còn sống. Mất nhiều năm rong ruổi, ông mới có thể mang về cho gia đình liệt sĩ một bức ảnh duy nhất – món quà vô giá của ký ức. Và chính khoảnh khắc ấy, người lính già một lần nữa được sống trọn với tình đồng chí thiêng liêng như suốt những năm tháng chiến tranh.

Câu chuyện của ông không lớn lao như chiến công ngoài chiến trường, nhưng giá trị lại vô cùng sâu sắc. Ông đã tiếp tục chiến đấu theo một cách khác – chiến đấu để ký ức không bị mờ đi, để những người đã khuất vẫn còn tên gọi, còn hình hài trong lòng người sống. Ở tuổi xế chiều, ông không chỉ là cựu chiến binh, mà còn là người giữ ký ức, là cầu nối giữa quá khứ và hiện tại.

Từ câu chuyện đó, thế hệ trẻ hôm nay có thể nhìn thấy trách nhiệm của mình. Thanh niên bây giờ không phải đối diện bom đạn, nhưng đối diện thử thách khác: bảo vệ sự thật lịch sử, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng, gìn giữ thành quả hòa bình mà cha anh để lại. Tinh thần “xung phong” của ngày trước cần được tiếp nối bằng tri thức, hoài bão và hành động của tuổi trẻ hôm nay. Xung phong trong học tập, trong sáng tạo, trong đấu tranh với thông tin xuyên tạc, trong xây dựng đất nước hùng cường.

Các cựu chiến binh như Dương Xuân Quang đã sống trọn thanh xuân cho Tổ quốc. Họ đã đi qua chiến tranh để truyền lại bài học về lòng yêu nước, về nghĩa tình đồng đội, về niềm tin vào độc lập. Và thế hệ thanh niên hôm nay – chúng ta – có trách nhiệm thắp sáng ngọn lửa ấy, biến nó thành động lực hành động trong thời đại mới.

Họ đã bảo vệ Tổ quốc bằng máu.

Chúng ta phải bảo vệ bằng trí tuệ và niềm tin.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn