Em bé đợi cha
Ở một bản Mường yên bình của Khả Cửu, người dân vẫn thường kể cho nhau nghe câu chuyện về cô Thuyên – một em bé lớn lên trong những năm tháng chiến tranh, mang trong mình nỗi nhớ cha từ khi còn rất nhỏ.
Em bé đợi cha
(Nhân vật: Cô Thuyên)
Ở một bản Mường yên bình của Khả Cửu, người dân vẫn thường kể cho nhau nghe câu chuyện về cô Thuyên – một em bé lớn lên trong những năm tháng chiến tranh, mang trong mình nỗi nhớ cha từ khi còn rất nhỏ.
Ngày cha lên đường làm nhiệm vụ, Thuyên mới vừa biết gọi tiếng "cha". Em còn quá nhỏ để hiểu vì sao cha phải đi xa, chỉ biết mỗi sáng thức dậy lại chạy ra hiên nhà tìm bóng dáng quen thuộc.
Mẹ ôm con vào lòng, dịu dàng nói:
"Cha đi làm nhiệm vụ để quê hương mình được bình yên. Khi đất nước thanh bình, cha sẽ trở về với con."
Thuyên ngây thơ gật đầu. Từ đó, mỗi ngày em đều ngồi trước bậc cầu thang nhà sàn, hướng mắt về con đường dẫn vào bản.
Mỗi khi nghe tiếng bước chân hay tiếng chó sủa ngoài ngõ, em lại chạy thật nhanh ra cổng rồi hỏi:
"Có phải cha con về không mẹ?"
Mỗi lần như vậy, người mẹ chỉ khẽ ôm con vào lòng, mỉm cười để giấu đi những giọt nước mắt.
Những buổi chiều, khi khói bếp lan tỏa khắp bản, Thuyên thường ngồi bên bà ngoại nghe kể chuyện về cha. Bà kể cha là một người hiền lành, chăm chỉ và dũng cảm. Cha rất yêu con, chỉ vì Tổ quốc cần nên phải tạm xa gia đình.
Mỗi lần nghe xong, Thuyên lại cầm một que củi nhỏ, vẽ lên nền đất hình một ngôi nhà và ba người đang nắm tay nhau.
Em nói:
"Khi cha về, nhà mình sẽ đông đủ như thế này."
Năm tháng trôi qua, Thuyên lớn thêm từng ngày. Em biết giúp mẹ nhặt củi, gùi rau, chăn gà và chăm sóc em nhỏ. Dù còn bé, em luôn ngoan ngoãn vì tin rằng nếu mình ngoan, cha sẽ sớm trở về.
Rồi một ngày, cả bản rộn ràng đón tin vui hòa bình.
Từ đầu con đường quen thuộc, những người lính lần lượt trở về quê hương.
Thuyên nắm chặt tay mẹ, hồi hộp nhìn từng người bước qua.
Bỗng một người lính dừng lại, dang rộng vòng tay gọi:
"Thuyên! Cha về rồi!"
Em đứng lặng vài giây, rồi òa khóc, chạy thật nhanh vào lòng cha.
Người cha bế con lên, nghẹn ngào:
"Cha xin lỗi vì đã để con chờ lâu."
Thuyên ôm chặt lấy cha và nói trong nước mắt:
"Con biết cha sẽ về mà!"
Khoảnh khắc ấy khiến cả bản làng xúc động. Sau bao năm mong ngóng, gia đình cuối cùng cũng được đoàn tụ dưới mái nhà sàn thân yêu.
Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, cô Thuyên vẫn luôn nhớ những buổi chiều ngồi đợi cha bên hiên nhà. Cô hiểu rằng sự chờ đợi của mình cũng giống như sự chờ đợi của biết bao đứa trẻ Việt Nam trong những năm tháng chiến tranh.
Mỗi dịp kể lại câu chuyện cho con cháu, cô đều nói:
"Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng những năm tháng chia xa của biết bao gia đình. Vì thế, chúng ta phải biết yêu thương gia đình, biết ơn những người đã hy sinh và sống xứng đáng với những gì cha ông đã gìn giữ."
Thông điệp: Chiến tranh có thể khiến những đứa trẻ lớn lên trong nỗi nhớ cha, nhưng không thể làm phai nhạt tình phụ tử. Chính niềm tin, tình yêu gia đình và khát vọng đoàn tụ đã trở thành nguồn động viên để những người lính vững vàng nơi tiền tuyến và để những đứa con kiên nhẫn chờ đợi ngày hòa bình.



