EM BÉ ĐƯA BỘ ĐỘI VƯỢT ĐỒNG NƯỚC NỔI
EM BÉ ĐƯA BỘ ĐỘI VƯỢT ĐỒNG NƯỚC NỔI
Mùa nước nổi năm 1972, vùng quê Giồng Riềng chìm trong màu nước mênh mông. Những cánh đồng lúa sau mùa gặt chỉ còn nhấp nhô vài ngọn cỏ, xen lẫn những con kênh nhỏ ngoằn ngoèo. Đó cũng là thời điểm địch tăng cường các cuộc càn quét nhằm truy tìm lực lượng cách mạng đang hoạt động trong khu vực.
Tại một ấp nhỏ ven đồng, có cậu bé tên Ba Lành mới 12 tuổi. Hằng ngày, em theo cha đi đặt lợp bắt cá, quen thuộc từng bờ ruộng, từng con mương và từng lối đi giữa đồng nước. Chính sự thông thuộc địa hình ấy đã khiến em được các chú du kích tin tưởng giao cho những nhiệm vụ đặc biệt.
Một buổi chiều cuối tháng Chín, tin báo về cho biết một đơn vị bộ đội địa phương vừa hoàn thành nhiệm vụ và cần nhanh chóng rút khỏi khu vực trước khi địch tổ chức bao vây. Tuy nhiên, các tuyến đường quen thuộc đều đã bị kiểm soát. Muốn thoát khỏi vòng vây, bộ đội phải băng qua một cánh đồng nước rộng lớn trong đêm.
Người duy nhất thuộc rõ đường đi lúc ấy chính là Ba Lành.
Khi được hỏi có dám dẫn đường không, cậu bé chỉ gật đầu. Em hiểu rõ nếu đơn vị bị phát hiện, nhiều người có thể hy sinh.
Đêm xuống, ánh trăng mờ phản chiếu trên mặt nước. Hơn hai mươi chiến sĩ lặng lẽ nối hàng theo sau cậu bé nhỏ tuổi. Ba Lành đi trước, tay cầm một nhánh tràm làm dấu. Có những đoạn nước sâu gần tới ngực người lớn, có những nơi lại là bãi sình lầy chỉ cần sơ ý là mắc kẹt.
Nhờ quen thuộc địa hình, Ba Lành liên tục nhắc mọi người tránh những hố sâu và những khu vực có thể để lại dấu vết. Mỗi khi nghe tiếng động lạ, em ra hiệu cho cả đoàn dừng lại rồi mới tiếp tục di chuyển.
Khoảng nửa đêm, từ xa xuất hiện ánh đèn của một toán lính tuần tra. Tiếng máy xuồng vọng lại giữa không gian yên tĩnh khiến ai nấy đều căng thẳng. Nếu bị phát hiện giữa đồng nước, cả đơn vị sẽ gặp nguy hiểm.
Ba Lành nhanh trí dẫn mọi người men theo một lạch nước nhỏ được che khuất bởi đám cỏ năng cao quá đầu người. Cả đoàn lặng lẽ ngâm mình dưới nước hàng giờ đồng hồ. Khi toán tuần tra đi qua, mọi người mới tiếp tục hành trình.
Gần sáng, đơn vị đến được khu rừng tràm an toàn. Người chỉ huy xúc động đặt tay lên vai cậu bé và cảm ơn em vì đã giúp đơn vị vượt qua thời điểm nguy hiểm nhất.
Ba Lành chỉ cười hiền rồi quay trở về nhà trước khi trời sáng. Hôm ấy, em vẫn ra đồng như mọi ngày, vẫn phụ cha mẹ bắt cá và làm việc đồng áng. Không ai biết rằng trong đêm trước, cậu bé ấy đã góp phần cứu cả một đơn vị bộ đội khỏi vòng vây của địch.
Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều chiến sĩ năm xưa vẫn nhớ đến người dẫn đường nhỏ tuổi giữa mùa nước nổi. Họ thường kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe như một minh chứng về lòng dũng cảm của tuổi trẻ Kiên Giang trong những năm tháng chiến tranh.
Câu chuyện “Em bé đưa bộ đội vượt đồng nước nổi” cho thấy rằng trong cuộc kháng chiến giành độc lập dân tộc, không chỉ những người cầm súng ngoài mặt trận mà cả những thiếu niên bình dị nơi làng quê cũng đã góp phần làm nên thắng lợi vẻ vang của dân tộc bằng lòng yêu nước, sự mưu trí và tinh thần trách nhiệm đáng trân trọng.



