Em bé giao liên – “Chú Sáu nhỏ của làng tôi”
Những năm cuối thập niên 1960, ở một làng nhỏ ven sông Cửu Long (thuộc tỉnh Bến Tre), có một cậu bé tên là Nguyễn Văn Sáu, mới 12 tuổi. Cha mẹ em đều là cơ sở cách mạng, ban ngày làm ruộng, ban đêm đi liên lạc cho du kích. Khi cha hy sinh trong một trận càn, em Sáu xin được tham gia đội thiếu niên giao liên của xã.
Những năm cuối thập niên 1960, ở một làng nhỏ ven sông Cửu Long (thuộc tỉnh Bến Tre), có một cậu bé tên là Nguyễn Văn Sáu, mới 12 tuổi. Cha mẹ em đều là cơ sở cách mạng, ban ngày làm ruộng, ban đêm đi liên lạc cho du kích. Khi cha hy sinh trong một trận càn, em Sáu xin được tham gia đội thiếu niên giao liên của xã.
Công việc của em là mang thư, báo, thuốc men qua sông để đưa cho các chú du kích trong rừng dừa. Mỗi lần đi, em phải luồn lách qua những bãi lau, những trạm kiểm soát của lính. Em chỉ mặc chiếc quần đùi, tay cầm cái cần câu, giả vờ đi bắt cá để qua mặt địch.
Có lần, trên đường mang thư, em bị một toán lính chặn lại. Khi chúng lục soát, em nhanh trí giấu lá thư vào ống tre trong giỏ cá. Chúng chẳng tìm thấy gì, đuổi em đi. Đêm đó, em vẫn bơi qua sông trong mưa, mang thư đến tận tay chỉ huy du kích. Người chỉ huy ôm em vào lòng, nói:
“Giặc có thể bắt ta, nhưng không bắt được lòng yêu nước của con người.”
Một đêm khác, khi bị phát hiện, em đã dẫn quân địch đi vòng quanh rừng, rồi lợi dụng đêm tối để chạy thoát. Sau đó, em trở lại cùng du kích đánh tan toán lính truy đuổi. Mọi người gọi em bằng cái tên trìu mến: “Chú Sáu nhỏ”.
Sau ngày giải phóng, tên em được ghi vào sổ truyền thống của xã. Ở quê em, người ta vẫn kể rằng, mỗi khi nước sông dừa lấp lánh ánh trăng, như có bóng dáng em bé ngày nào đang chèo xuồng đưa thư, lặng lẽ mà kiên cường.



